Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

Hồn nhiên
















Người mẫu: Nga Tây & Quỳnh Rubi

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Thắng-Thua

Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.

Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”
Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?”
“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, – cậu thiếu niên trả lời.
Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.”
Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.
Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.

Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.
Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe.
Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông giơ tay tát con một cái, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy.”
Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ.”
Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.
Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.
Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết.”

Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống. Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.
ST

Ly Na trang hóa thân thành “Nàng tiên Xuân bắt bướm”

Với trang phục đặc biệt này Ly Na Trang đã khoe trọn vóc dáng nuột nà, gợi cảm.
Mùa xuân thường gắn với chồi non lộc biếc. Đây là mùa của trăm hoa đua nở tràn đầy sức sống. Bởi thế cho nên, đến với mùa xuân, người ta thường nhắc đến hoa, lá, ong bay và bướm lượn.
Ánh nắng xuân cũng khiến cho những đóa hoa nở rộ thu hút ong, bướm đến đây mang không khí
mùa xuân hiện diện khắp nơi.
Ly Na Trang như nàng tiên trong câu truyện cổ tích khi diện trang phục màu tím
và đôi cánh bướm mong manh.
Vì thế nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định đã đưa ý tưởng nàng tiên Xuân bắt bướm vào bộ ảnh mới của mình. Người đẹp Ly Na Trang hóa thân thành “Nàng tiên Xuân bắt bướm” ngọt ngào, gợi cảm trong ánh nắng vàng óng ả, nổi bật giữa khung cảnh thiên nhiên.
Trong trang phục cô gái thời xưa Ly Na Trang đã có những động tác diễn xuất ấn tượng
và hóa thân thành công một nàng tiên bướm ma mị nhưng không kém phần quyến rũ.
Với vẻ đẹp trong sáng cùng ánh mắt tròn xoe, Ly Na Trang hóa thân vào nàng tiên bướm quyến rũ
hút hồn người đối diện
Với vóc dáng lý tưởng, gương mặt đẹp ấn tượng cùng niềm đam mê với điện ảnh,
Ly Na Trang hứa hẹn là một trong những gương mặt diễn viên nổi bật trong điện ảnh Việt.

Kiểu trang điểm nhẹ nhàng của tông hồng cùng khăn đội đầu làm nổi bật gương mặt trong sáng.

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Tương Sinh

Một đêm đang ngủ bỗng ổ khóa đánh thức chìa khóa và phàn nàn:
“Tôi làm việc chăm chỉ mỗi ngày để bảo vệ căn nhà, tuy nhiên khi ngủ, ông chủ lại 
nâng niu bạn trong tay và luôn mang theo bên người. Tôi thực sự hâm mộ bạn đấy!”.

Chìa khóa cũng bất mãn nói: “Bạn ở nhà mỗi ngày, thật thoải mái và nhàn nhã! 
Tôi mỗi ngày đi theo chủ nhân, dầm mưa dãi nắng, quá vất vả! Tôi mới phải hâm mộ bạn!”.

Một ngày, chìa khóa cũng muốn thử cảm giác an nhàn, thế là tự giấu mình đi. Sau khi chủ nhân về nhà, không có chìa khóa liền gọi thợ đập bỏ ổ khóa và thuận tay ném ổ khóa vào thùng rác.

Sau khi vào nhà, chủ nhân nhìn thấy chiếc chìa khóa và nói rằng: “Ổ khóa đã đập bỏ rồi, giờ giữ ngươi lại thì còn tác dụng gì?”. Nói xong, ông chủ liền đem chìa khóa ném vào thùng rác.

Sau khi bị ném vào thùng rác, ổ khóa và chìa khóa than thở: “Hôm nay chúng ta rơi vào kết cục đáng buồn này, chính là trước đây chúng ta không nhìn thấy giá trị của nhau. Chúng ta đứng núi này trông núi nọ, so đo thiệt hơn, đố kỵ cùng nghi ngờ vô căn cứ!”.


Ở đời, người với người có quan hệ phụ thuộc lẫn nhau. Vì thế, nếu cả hai cùng nhìn nhau soi mói  và tranh đấu, nó chỉ có thể làm cho cả hai cùng tổn thương và gặp thất bại. Chỉ có phối hợp tốt,  nhìn vào điểm tốt của nhau mà sống hòa thuận, ủng hộ vô điều kiện, tin tưởng và tôn trọng nhau thì mới có thể cùng thành công và chiến thắng.


Namo Buddhaya

Đạo Hay Nhất

Thuở xưa có một ông vua hiền đức, cai trị công bằng, dân chúng trong nước sống thanh bình. Một hôm, dưới sự đề nghị của cận thần tả hữu, vua triệu tập tất cả trưởng lão tôn túc của các tôn giáo trong nước. Khi tất cả có mặt đầy đủ, vua nói:

- Thưa các vị giáo chủ, hôm nay ta mời các vị tới đây bàn luận vì ta muốn chọn một Ðạo trong các Ðạo để tôn lên làm quốc giáo. Ta đặt niềm tin nơi các vị, với sự minh triết xin các vị hội thảo bàn luận với nhau để tìm cho ta một Ðạo nào hay nhất, đáng được hưởng ân phúc của hoàng gia. Ðạo nào cũng được miễn sao mọi người đều đồng ý kính phục, không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi.

Trải qua nhiều năm mà vua vẫn chưa được trả lời, bởi vì ai cũng cho Ðạo của mình là hay nhất, nhưng người khác lại không chịu. Cứ thế mà tranh luận giằng co từ năm này sang năm khác. Rồi một hôm, có một hiền giả du phương ghé qua nước của nhà vua nọ. Sau khi nghe chuyện nhà vua tìm một Ðạo hay nhất mà chưa ra, bèn đến xin yết kiến nhà vua:

- Tâu bệ hạ, tôi có thể chỉ cho bệ hạ một Ðạo hay nhất mà không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi được.

Vua nghe qua rất đỗi vui mừng vì hy vọng của mình sắp được toại nguyện sau bao năm dài trông đợi.

- Thật vậy sao! Xin hiền giả hãy nói cho ta nghe ngay lập tức. Ta đã chờ giờ phút này quá lâu rồi!

- Xin bệ hạ kiên nhẫn một chút. Tôi sẽ tiết lộ cho bệ hạ tên của Ðạo này ở một nơi thật yên tĩnh vắng vẻ. Ðúng trưa mai xin hẹn bệ hạ ở bờ sông Hằng, chúng ta sẽ vượt sông qua bờ bên kia và ở đó tôi sẽ nói cho bệ hạ biết tên của Ðạo này.

Sáng ngày mai, đúng hẹn, vua và vị hiền giả gặp nhau tại bờ sông Hằng. Vua ra lệnh cho một chiếc thuyền đến gần để chở hai người sang bờ bên kia. Khi chiếc thuyền đến gần, vua sửa soạn bước lên thì hiền giả chặn lại, nói rằng ông ta muốn khám xét lại chiếc thuyền coi có tốt và bảo đảm không.

- Chiếc thuyền này không được vì có một miếng ván bị nứt ở dưới đáy, nước có thể tràn vào. Hiền giả thưa.
Vua lại gọi chiếc thuyền khác đến. Sau khi khám xét, vị hiền giả tìm thấy vài miếng ván bên hông thuyền hơi lỏng vì thiếu đinh. Nhà vua lại gọi một chiếc khác đến. Sau khi khám xét kỹ càng, hiền giả lại từ chối vì lý do nước sơn của thuyền đã bị tróc.

Cứ như thế, vua gọi hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác, chiếc nào hiền giả cũng moi ra được khuyết điểm. Dần dần nhà vua mất kiên nhẫn, chiều đã qua, hoàng hôn sắp đến. Sau cùng vua không nhịn được nữa:

- Thưa hiền giả! Từ trưa tới bây giờ, ta đã gọi biết bao nhiêu chiếc thuyền, chiếc nào ngài cũng từ chối hết. Xin hỏi ngài, thuyền tróc sơn một chút hoặc thiếu vài ba cái đinh thì đã có sao? Nó vẫn có thể đưa mình qua sông được kia mà! Sao ngài lại để ý đến những khuyết điểm nhỏ nhặt như vậy.

Lúc bấy giờ vị hiền giả nhìn vua mỉm cười nói:

- Bệ hạ đã tự mình nhận thấy rằng dù có vài ba khuyết điểm nhưng tất cả những chiếc thuyền kia đều có thể đưa mình qua sông được. Cũng thế, tất cả Ðạo trong nước của bệ hạ đều giống như những chiếc thuyền kia. Ðạo nào cũng có thể đưa bệ hạ đến sự thể nhập với Thượng đế. Ði tìm khuyết điểm của nhiều Ðạo khác nhau là một điều vô ích, thiếu sáng suốt. Bệ hạ hãy trở về lo việc triều đình, tiếp tục lấy đức trị dân và hãy bình đẳng kính trọng các Ðạo giáo xem Ðạo nào cũng như Ðạo của chính mình vậy.

Nghe xong, vua liền phục xuống chân vị hiền giả đảnh lễ. Và khi ngẩng lên, vua sung sướng cảm thấy mình thực sự thấm nhuần sự minh triết.


Trích sách Ðạo Gì
Thích Trí Siêu

Đôi Khi...

Đôi khi cần biết dại khờ
Để lòng thanh thản một giờ bình an, 
Đôi khi cần bỏ tính toan
Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.
Đôi khi..'' chín bỏ làm mười ''
Để thôi câm nín, một lời trao nhau.
Đôi khi thấu hiểu niềm đau
Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.

Đôi khi biết giở trang Kinh
Để tìm thấy lại an bình nội tâm.
Đôi khi biết sống lặng thầm
Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa..
Đôi khi cần biết lỗi ta
Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.
Đôi khi.. ngước mắt nhìn trời
Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.

Đôi khi cần biết dửng dưng
Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!
Đôi khi cần biết buông lơi..
Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng
Đôi khi nhặt, đôi khi khoan
Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.
Đôi khi nhớ lúc ban đầu
Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ..

- Đôi khi tỉnh giữa đời mơ
Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư..
Đôi khi biết rãi lòng từ
Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.
Đôi khi biết lặng cái tôi
Để đây với đó xa xôi lại gần..
Đôi khi đạm bạc, thanh bần
Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh..
Đôi khi chuông mõ tu hành
Biết đời hơn thiệt, đua tranh.. mãi đời!.

- Đôi khi ngồi giống Phật ngồi..
Như như bất động nụ cười thiên thu..
Để ngày nao.. dứt phàm phu 
Mở toang cánh cửa Chân Như bước về..
Như Nhiên

Th Tánh Tuệ

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Hình Khỏa Thân - Hạo Nhiên












Sưu tầm trên Internet