This is featured post 1 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 2 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 3 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017
Nếu lòng đủ bao dung, đúng hay sai sẽ không còn tuyệt đối
Chúng
ta thường nghe thấy câu nói rằng: Hãy
khoan dung với người khác, bao dung với người khác…
Đối với những người
quá rạch ròi đúng sai, ngược lại sẽ khiến người khác phải giữ khoảng cách với
mình. Đối nhân xử thế nếu thái quá, không phân biệt đúng sai thì hại người lại
hại luôn cả bản thân mình.
Vì vậy, đứng trước
một sự việc thị phi chưa phân đúng sai, chúng ta cần phải đối đãi như thế nào
đây?
Hôm nay, chúng ta
cùng điểm lại sự khác biệt giữa người phương Đông và phương Tây, xem xem rốt
cuộc dùng điều gì để đo lường đúng sai mới là tốt nhất?
Người phương Đông
truy cầu sự viên dung, người phương Tây lại coi trọng đúng
sai
Điều người phương
Đông truy cầu là sự viên dung, tuyệt đối không phải là chuyện đúng – sai. Trên
thực tế điều này rất khó làm được. Người ta thường ghét nhất là người ba phải,
nhưng lại không thích nhất là người quá rạch ròi đúng sai. Phàm là những người
rạch ròi đúng sai, nhân duyên đều không tốt, sự việc cũng không thông
thuận.
Người phương Đông từ
xưa đã có yêu cầu rất cao cho mình, phân định đúng sai cần dựa trên cơ sở viên
dung tương hỗ; nếu phân định đúng sai mà lại không có được sự hoàn hảo viên mãn,
vậy thì bạn cũng chỉ giống như dã tràng xe cát biển Đông, kiếm củi ba năm đốt
một giờ.
Tuy nhiên, đúng sai
không rạch ròi cũng lại mang đến nhiều hạn chế. Trong xã hội Á Đông, có nhiều
người từng phạm sai lầm lại không hề hấn gì, ngược lại những người đúng lại gặp
đủ chuyện xúi quẩy. Điều này chẳng phải rất kỳ lạ sao?
Còn người phương
Tây, quan niệm của họ lại rất đơn giản, đúng là đúng, mà sai là
sai.
Đúng và sai rất khó
phân định được rõ, bởi vậy nhẫn một bước biển rộng trời
trong.
Phân định đúng sai
trong văn hóa xã hội Á Đông là một chuyện vô cùng khó khăn. Bởi rất nhiều khi
trong cái đúng lại có cái sai, trong cái sai lại có cái đúng, người này làm đúng
về phương diện này nhưng có thể sẽ làm sai về phương diện khác nào
đó.
Vậy nên, là người Á
Đông, nếu bạn cho rằng mình càng đúng thì bạn là đang đắc tội với nhiều
người.
Nhẫn
một lúc sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời
cao.
Khi người phương
Đông cãi nhau: Từ tốn mà nói đừng làm tổn thương tình cảm đôi
bên.
Khi người phương Tây
cãi nhau: Đúng sai nhất định phải phân rạch ròi.
Người Á Đông đa phần
là giảng, chỉ cần là anh em thì không được cãi nhau, có chuyện gì thì từ tốn mà
thương lượng.
Nếu hai anh em người
Á Đông cãi nhau thì không thể phân rõ được ai đúng ai sai. Bởi vì sau khi phân
rõ ai đúng ai sai thì họ sẽ không còn đồng lòng, sau này tình cảm cũng khó mà
mặn nồng hơn nữa. Vậy nên khi người lớn phân xử sẽ nói rằng cả hai đều có chỗ
sai, cả hai đều đáng bị mắng. Sau đó còn phải bảo với chúng rằng, chỉ khi nào
anh em không cãi nhau mới là đúng, chỉ cần cãi nhau thì hai người đều
sai.
Còn trường hợp hai
anh em người phương Tây cãi nhau. Người lớn khi phán xử nhất định sẽ nói ai đúng
ai sai rất rõ ràng.
Hiện nay trẻ nhỏ
thường nhốt mình trong phòng kín, chúng bảo với cha mẹ rằng, thư của con cha mẹ
không được xem.
Nhưng các bậc cha mẹ
trong văn hóa phương Đông lại không chấp nhận được lý do này, không xem thì sao
biết được con mình đang làm gì?
Kiểu cho phép con
cái có được bí mật cá nhân riêng tư đều là những thứ của người phương Tây. Đối
với người phương Tây, việc của con cái là do chúng tự chịu trách nhiệm, sau khi
con cái tới 18 tuổi, chúng hầu như không còn có quan hệ gì với cha mẹ
nữa.
Tuy nhiên trong xã
hội người Á Đông, con cái dẫu 30 tuổi vẫn là con của cha mẹ, con cái dẫu 40 tuổi
lỡ có làm sai chuyện gì đó, thì người làm cha làm mẹ lại càng thêm mất
mặt.
Trong văn hóa phương
Đông, có lưu truyền một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng:
Một
người cha và con trai đang cưỡi lừa trên đường. Một người qua đường bình phẩm
họ, nói rằng: “Hai
người tàn nhẫn đến nhường nào! Nhìn xem con lừa đáng thương mệt mỏi làm
sao”.
Vì vậy, người cha xuống khỏi con lừa và để cho con trai cưỡi. Một người qua
đường khác chỉ trích họ bằng những lời: “Hãy
nhìn cậu con trai tồi tệ kia! Anh ta cưỡi lừa nhưng để người cha khốn khổ của
anh ta đi bộ!”
Vì
vậy, cậu con trai xuống khỏi con lừa và để cha cưỡi. Một người khác cũng chỉ
trích họ bằng cách nói: “Hãy
nhìn sự ích kỷ của ông bố! Ông ta cưỡi lừa và để con mình đi bộ”. Vì
vậy người cha xuống lừa một lần nữa và bước đi với con trai, và suy
nghĩ: “Bây
giờ chúng ta yên ổn rồi”.
Tuy
nhiên, một người khác cười họ: “Hãy
nhìn sự ngốc nghếch của hai người này! Con lừa để không và chẳng ai cưỡi
nó!”
Cái
gì là đúng và sai ở đây? Người ta chỉ lắc đầu và thở dài: “Có
hai khía cạnh với mỗi câu hỏi. Nó không có ý nghĩa gì nhiều để mà tranh
cãi”.
Tuy
nhiên, nếu một người với tấm lòng bao dung qua đường, mọi thứ có thể đã hài hòa
hơn nhiều. Bởi vì tâm của anh ta đầy từ bi và thiện lương, do vậy thế giới quan
của anh ta cũng khác. Nhìn thấy cha và con trai cùng cưỡi lừa, anh ta sẽ
nói: “Con
lừa chăm chỉ và trung thành biết bao! Nó phục vụ chủ thật tốt!”. Lúc
nhìn thấy con trai cưỡi lừa và người cha đi bộ, anh ta sẽ nói: “Tình
cảm của người cha thật lớn lao! Ông thà đi bộ còn hơn tiếp tục thoải mái và dễ
dàng bằng việc cưỡi lừa”.
Lúc
nhìn thấy người cha cưỡi lừa và con trai đang đi bộ, anh ta sẽ nói: “Nhìn
sự khôn ngoan của người con! Cậu ta đã học được sự tôn kính người lớn tuổi như
một người con và chịu đựng những khó nhọc và nghĩ đến người khác ở tuổi còn trẻ
như vậy!”
Lúc
nhìn thấy cả hai cha con đi bộ, anh ta sẽ nói: “Tâm
của họ tốt làm sao! Họ thà đi bộ hơn làm gánh nặng cho con
lừa”.
Một người với tấm
lòng bao dung sẽ luôn nhìn thấy những mặt tốt và đưa ra kết luận hoàn toàn
khác.
Giữa văn hóa truyền
thống và văn hóa hiện đại cần nhiều hơn sự tôn trọng và dung
hòa
Có thể thấy, giữa
người phương Tây và phương Đông, tính cách khác nhau, nền văn hóa cũng khác nhau
rất lớn. Bởi vậy cách nhìn nhận đánh giác đúng sai cũng khác biệt. Tuy nhiên,
đạo lý làm người, lòng bao dung giữa người và người với nhau lại là một điểm
chung không thể nào tách biệt.
Thật may mắn rằng,
dù ở phương Đông hay phương Tây, bạn vẫn có thể bắt gặp những câu chuyện về lòng
bao dung khiến rung động lòng người.
Nghĩ về người khác
nhiều hơn một chút, đặt mình vào vị trí của người khác để nhìn nhận và suy xét,
bạn sẽ thấy rằng, dẫu là người phương Tây hay phương Đông, dù cho nền văn hóa có
khác biệt, thì đúng – sai ấy cũng không còn tuyệt đối
nữa.
Cuối cùng, bạn dẫu
có lý cũng cần biết bao dung người khác, bạn dẫu thẳng thắn đến đâu cũng nên giữ
một tâm thái bình hòa. Và nếu lòng người đủ bao dung, thì đúng hay sai sẽ không
còn tuyệt đối!
Nhã
Duyên
6 chiếc bánh thịt nướng

Con trai tôi mặc dù lớn
lên tại Nhật, nhưng tôi xưa nay vẫn không thực sự hiểu vì sao nhà trường và gia
đình ở Nhật lại có mối quan hệ qua lại mật thiết như vậy. Họ đều coi việc giáo
dưỡng hàng ngày cũng quan trọng như thành tích học tập.
Mãi cho tới một ngày tôi
tham dự buổi họp phụ huynh của con trai tại trường trung học, được nghe thầy
hiệu trưởng 80 tuổi kể về câu chuyện thuở ấu thơ của một doanh nhân nổi tiếng,
tôi mới giật mình hiểu ra.
Con trai khóc đòi mua bánh
thịt nướng
Câu chuyện thầy hiệu
trưởng kể ngày hôm đó xảy ra vào sau Chiến tranh Thế giới lần thứ hai. Nhẹ
nhàng, giản dị nhưng sâu sắc, câu chuyện ấy đã giúp chúng tôi thấu hiểu cách
giáo dục con cái của gia đình truyền thống tại Nhật Bản như thế
nào.
Thầy hiệu trưởng già kể
chuyện với chúng tôi bằng giọng nói khàn khàn và đôi khi phải ngừng lại vì những
cơn ho nhẹ. Ông nói, kinh tế của Nhật sau Chiến tranh thế giới vô cùng khó khăn,
phần lớn các gia đình rơi vào cảnh nghèo túng, bởi vậy mong muốn lớn nhất của
mọi người là được no bụng. Trong những ngày ấy, thịt là món vô cùng xa xỉ và chỉ
có trên bàn ăn duy nhất vào dịp năm mới.
Câu chuyện của thầy hiệu
trưởng diễn ra trong bối cảnh lịch sử ấy. Nó kể về thời thơ ấu của Kadokura
Kiyojiro, chủ tịch một công ty tư vấn, một doanh nghiệp nổi tiếng của Nhật Bản
mà người Nhật ai ai cũng biết.
Tuy nhiên, nhân vật chính
trong câu chuyện không phải Kadokura Kiyojiro, mà là mẹ của ông, người phụ nữ
hiền từ, dịu dàng, nhẫn nại nhưng vô cùng lý trí, kiên cường. Bà không chỉ sẵn
sàng chịu mọi trách nhiệm mà còn âm thầm hy sinh, không oán không hận đã khiến
tất cả những người có mặt tại buổi lễ hôm ấy cảm động sâu
sắc.
Mọi người dành cho bà sự
ngưỡng mộ, cảm phục vì tất cả những gì bà đã làm và bởi bà chính là hiện thân
cho những vẻ đẹp truyền thống cao quý, tốt đẹp đang dần bị mai một trong xã hội
hiện đại.
Câu
chuyện diễn ra vào một ngày trong kỳ nghỉ hè năm lớp 4, người mẹ dẫn Kadokura
Kiyojiro lên phố mua đồ. Kadokura Kiyojiro ngoan ngoãn đi sau mẹ, đôi khi những
món đồ chơi, những bộ quần áo đẹp lôi cuốn tâm trí cậu, nhưng cậu bé ngay lập
tức nhớ ra hoàn cảnh gia đình mình đang rất khó khăn. Đúng lúc ra về, cậu bé
nghe thấy những âm thanh “xèo…
xèo” phát
ra từ cửa hàng bán bánh thịt nướng, và mùi thơm phức, béo ngậy hấp dẫn cậu
bé.
Vào mỗi giờ ra chơi, bạn
bè trong lớp cậu bé thường nói chuyện với nhau về những món ngon trong gia đình
và không ai không kể đến món bánh thịt nướng. Mỗi lần như thế, Kadokura Kiyojiro
đều cảm thấy vô cùng tủi thân và xấu hổ, vì cậu là người duy nhất chưa biết tới
hình dáng chiếc bánh thịt nướng như thế nào. Ngày nào cũng vậy, ba bữa cơm trong
nhà đều chỉ có dưa muối và gạo mạch, và chiếc bánh thịt xa xỉ luôn chỉ tồn tại
trong tưởng tượng và sự khao khát của Kadokura Kiyojiro mà
thôi.
Nghĩ
lại những điều ấy, Kadokura Kiyojiro bất chợt hét lớn lên giữa phố và nhất quyết
đòi được ăn bánh thịt một lần. Cậu bé nắm chặt tay mẹ, năn nỉ đòi mua. Lúc đó,
mẹ cậu nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng và nhẹ nhàng giải thích: “Nhà
mình không có điều kiện. Nếu mua về, cha sẽ rất tức giận và trách mắng mẹ con
mình”.
Nhưng
Kadokura Kiyojiro bồng bột không chịu dừng lại và nói với mẹ bằng giọng oán
trách: “Các
bạn trong lớp đều được ăn, chỉ có mình con là chưa bao giờ được biết đến mùi vị
của bánh thịt. Mẹ mua cho con ăn đi, chỉ một lần thôi cũng
được”.
Bánh thịt là loại bánh rán
làm từ thịt bò và khoai tây. Ngày nay, đây là loại bánh rất bình dân, phổ biến ở
Nhật, ai cũng có thể mua được một cách vô cùng dễ dàng. Nhưng sau chiến tranh,
được ăn bánh nhân thịt là một điều hết sức xa xỉ ở Nhật. Do đó, những gia đình
bình thường không thể gồng gánh được, nên tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ mà
mua về nhà ăn.
Kadokura
Kiyojiro bình thường là cậu bé vô cùng ngoan ngoãn và biết vâng lời nhưng hôm đó
bỗng dưng bất chấp tất cả mọi quy tắc, sẵn sàng giữa đường phố la khóc năn nỉ
khiến mẹ cậu phải hạ quyết tâm làm một việc khó khăn. Mẹ nói với Kadokura
Kiyojiro ngắn gọn và dứt khoát: “Con
thực sự rất muốn ăn mà. Được rồi!”,
và bà không do dự rảo bước tới cửa hàng mua sáu chiếc bánh
thịt.
Cha nổi trận lôi đình
trách mắng, mẹ âm thầm chịu đựng tất cả
Quả
nhiên khi cha Kadokura Kiyojiro vừa về tới nhà, phát hiện thấy trên bàn ăn ngoài
cơm rau muối hàng ngày còn có thêm một đĩa bánh thịt, ông lập tức nổi trận lôi
đình với mẹ cậu: “Sao
bà có thể tiêu xài tùy tiện như thế này, không màng gì tới hậu quả
thế….”
Kadokura Kiyojiro lúc đó
mới hiểu ra sự nghiêm trọng của việc này. Cậu bé thấp thỏm lo lắng, sợ mẹ nói ra
sự thực thì tất cả sự tức giận và nóng nảy kia sẽ trút cả lên cậu. Kadokura
Kiyojiro ngồi nép vào một góc nhà, ánh mắt không rời khỏi hình bóng của mẹ. Cậu
nhìn những nét mặt và biểu cảm trên gương mặt mẹ để đoán xem sự việc gì sẽ có
thể xảy ra với mình.
Nhưng mọi chuyện diễn ra
hoàn toàn khác xa so với những gì cậu suy tính. Mẹ không nói một lời nào, không
tỏ ra uất ức hay giận dữ mà chỉ âm thầm chịu đựng tất cả. Bà điềm tĩnh ngồi đó,
im lặng cúi đầu và lắng nghe những câu trách móc và sự phẫn nộ của
cha.
Có lẽ khi đưa ra quyết
định mua bánh thịt, bà đã lường trước hậu quả sẽ như thế nào. Bà cũng cho đây
hoàn toàn là quyết định của bà, chưa bàn bạc với chồng mà đã tự ý quyết định, bà
xứng đáng phải chịu sự trách mắng như vậy.
Bà dũng cảm chịu trách
nhiệm về việc mình đã làm, không oán không hận, đồng thời trong hoàn cảnh chịu
tủi nhục, đắng cay ấy, bà vẫn tôn trọng địa vị và sự tôn nghiêm của người chủ
gia đình là chồng mình.
Tình thương dành cho con
và sự nhẫn chịu của người phụ nữ đã cho bà sức mạnh và sự kiên định để điềm tĩnh
đối diện với bất cứ điều gì. Bà, một người phụ nữ truyền thống, coi trọng lễ
nghi và đạo đức, vì các con mà sẵn sàng gánh chịu tất cả, hy sinh tất
cả.
7 người nhưng chỉ có 6
chiếc bánh thịt
Câu chuyện khiến mọi người
ai nấy đều xúc động và vô cùng khâm phục sự nhẫn nhịn của người mẹ. Cuộc sống
hối hả khiến họ đôi khi đánh mất bản tính thuần khiết của mình, không thể nhẫn
chịu, không thể bao dung, thậm chí không thể kiềm chế bản thân mình khi đối mặt
với những chỉ trích vô cùng nhỏ nhặt.
Tuy nhiên, phần kết của
câu chuyện mới thực sự để lại trong lòng người những suy tư không thể nào
quên.
Hóa ra cha của những đứa
bé khi đang tức giận trách mắng mẹ thì đột nhiên phát hiện trên đĩa chỉ có 6 cái
bánh. Trong nhà có 5 đứa con, nên tổng cộng là 7 người, điều này có nghĩa là mẹ
đã không mua bánh cho mình, chỉ có phần của cha và các con. Tiếng trách mắng của
cha đột nhiên nghẹn lại, ông lặng lẽ chia chiếc bánh của mình thành 2 nửa, gắp
một nửa chiếc bánh vào trong bát của vợ, sau đó lặng lẽ đưa nửa chiếc bánh còn
lại lên miệng mình.
Cha đã đồng ý ăn và không
còn tức giận nữa. Theo phép tắc trong gia đình, chỉ khi cha ăn, mọi người mới
được phép động đũa. Nhìn cha đưa chiếc bánh thịt lên miệng mà không nói thêm lời
nào, mọi người đều hiểu ra, như vậy là mọi chuyện đã được thông qua, mọi người
đã có thể ăn bánh.
Năm anh chị em cắn từng
miếng từng miếng bánh thịt, mong ước bấy lâu nay của chúng cuối cùng đã được
thỏa mãn. Đó là bữa tối vui vẻ và ngon lành nhất từ trước tới
giờ.
Sau
bữa ăn, ánh mắt mẹ và cậu bé đã gặp nhau, khuôn mặt mẹ rạng rỡ và sáng ngời vẻ
hạnh phúc, mẹ vừa cười vừa nói: “Tốt
quá rồi. Bánh ngon lắm phải không con”?
Bà cũng không một chút
trách móc, không một lời giáo huấn, nhưng suốt đời Kadokura Kiyojiro cũng không
thể quên được cách giáo dục không lời này của mẹ.
Kadokura Kiyojiro từ đó đã
ghi sâu trong lòng bài học về tình yêu vô tư và sự hy sinh lớn lao, không oán
không giận của mẹ dành cho cậu. Sự âm thầm chịu đựng, dũng khí và tâm thái của
mẹ khi gánh vác trách nhiệm cho những việc mình làm đã in sâu trong trái tim
Kadokura Kiyojiro.
Mẹ dành cho Kadokura
Kiyojiro sự quan tâm và yêu thương chan chứa, mẹ hiểu nỗi lòng và ước mong của
cậu khi khao khát một chiếc bánh thịt. Nhưng đó không phải là sự nuông chiều của
mẹ khi quyết định mua bánh để cậu ngừng khóc, mẹ đã nhẹ nhàng giúp Kadokura
Kiyojiro nhận ra những điều quan trọng trong cách sống, cách ứng xử của một con
người và mẹ lặng lẽ lấy mình làm gương.
Kadokura Kiyojiro đã hiểu
rằng làm người không được phép tùy tiện, không được bất chấp hậu quả; một khi đã
quyết định thì phải dũng cảm gánh vác trách nhiệm, không được trốn tránh, cũng
không được kiếm cớ thoái thác, quy kết nguyên nhân và lỗi lầm cho người
khác.
Vẻ mặt cương nghị và thái
độ dám làm dám chịu, không một lời thanh minh, không một chút hối hận của mẹ
khiến Kadokura Kiyojiro cả đời không sao quên được. Điều này đã tạo nên thành
công trong cuộc đời sau này của cậu.
Cách dạy bảo nhân từ của
mẹ đã giúp Kadokura Kiyojiro nhận ra thế nào là tình yêu vô tư, sự hy sinh thầm
lặng cũng như tấm lòng bao dung, suy nghĩ cho người khác, tinh thần sẵn sàng
gánh vác trách nhiệm và không bao giờ oán trách người khác dù bản thân ở trong
tình cảnh nào.
Nghe xong câu chuyện này,
tôi mới hiểu, hóa ra những lời dạy bảo tốt đẹp và lấy mình làm gương của cha mẹ
trong cuộc sống hàng ngày lại là nhân tố quan trọng quyết định sự thành công
trong cuộc đời của con cái.
Thầy hiệu trưởng nói rằng
giáo dục gia đình và giáo dục nhà trường giống như hai chiếc bánh của một cỗ xe,
chỉ cần một bên bị chệch cũng sẽ gây ra mất cân bằng cho chiếc xe, từ đó sẽ xuất
hiện vấn đề. Con đường xe chạy cũng như chặng đường mà con người bước
đi.
Sự trưởng thành của con
cái cần có sự giáo dục toàn diện của gia đình và nhà trường. Chỉ có như vậy thì
cỗ xe cuộc đời này mới có thể chạy một cách bình ổn, an toàn trên con đường xã
hội tương lai, nếu không có thể sẽ xảy ra sự cố hoặc nghiêm trọng thì xe sẽ bị
lật giữa đường.
Cuối cùng thì tôi cũng đã
hiểu vì sao Nhật Bản lại coi trọng giáo dục trong cuộc sống và làm người như
vậy. Tôi hiểu rằng giáo dục làm người chính là cốt lõi để làm nên một xã hội văn
minh, một xã hội phát triển bền vững.
ST
Posted in: TRUYỆN HAYThứ Tư, 28 tháng 6, 2017
Điều nhìn thấy ở không gian khác khi thiền định
Điều nhìn thấy
ở không gian khác khi thiền định: thú cưỡi linh thiêng trong thần thoại Phật
gia
Thú
cưỡi linh thiêng trong thần thoại Đông Phương và Tây Phương được mô tả như thế
nào? Trong thiền định, những khung cảnh nhìn được ra sao?
Tên
tiếng Phạn của thú cưỡi linh thiêng là Vahana (nghĩa là “ngựa cưỡi”, hay “phương
tiện chuyên chở”), là một loài thần thú chuyên dùng để cưỡi của các nam thần và
nữ thần trong thần thoại Phật gia. Ki tô giáo cũng có những huyền thoại mô tả
tương tự về thú cưỡi linh thiêng.
Theo
thần thoại Phật gia, mỗi vị thần đều có một con thú chuyên dùng để di chuyển gọi
là Vahana. Các vị thần cưỡi Vahana đi lại từ thế giới này qua thế giới
khác.
Vahana
cũng giống như phương tiện giao thông hiện đại ngày nay, có thể dùng di chuyển
trên mọi địa hình, trên không, dưới nước, trên cạn, hay thậm chí còn du hành
lên các vì sao.
Các
hình ảnh và biểu tượng thú rất phổ biến trong các nền văn hóa. Trong văn học cổ
đại, cũng có mô tả về các thần thú là bò, ngựa, đại bàng, khổng tước (chim
công), ngỗng… và rất nhiều các loài thú khác.
Vị
thần Mặt trời ngự trên một cỗ xe bằng vàng được kéo bởi bảy con bạch mã
trắng.
Cứu thế chủ được
nhắc tới trong Kinh Thánh của Ki tô giáo, với danh xưng “Vương của vạn Vương,
Chủ của vạn Chủ” cũng ngự trên một cỗ xe bằng vàng được kéo bởi bảy con bạch mã
trắng có cánh.
Brahma,
thần sáng tạo du hành ra ngoài không gian trên một con thiên nga. Agni, thần lửa
cưỡi trên một con cừu đực, và vv…
Vahana
là các thần thú cưỡi linh thiêng có ý nghĩa tinh thần sâu sắc
Theo
thần thoại Phật gia, các vị thần có khả năng hiện thân ở bất kỳ lúc nào và bất
kỳ nơi đâu trong vũ trụ. Thế nếu các vị thần là bậc toàn giác và thần thông
quảng đại, có thể hiện diện khắp nơi thì tại sao họ lại còn cần một phương tiện
đưa họ di chuyển?
Để
trả lời câu hỏi này, chúng ta phải hiểu mục đích của các Vahana. Các thần thú
chuyên chở này có tính biểu tượng, và thể hiện vị trí cũng như sức mạnh của các
vị thần.
Ví
dụ, thần Indra, Thần Bão, mang theo sét là vũ khí của mình, và cũng là người
mang mưa.
Vahana
của thần Indra là một con voi trắng, người ta thường gọi là Airavata, được mô tả
có bốn ngà. Airavata của thần Indra biểu tượng cho một chiến binh đầy sức mạnh
và đầy tính đe dọa.
Thần
Indra còn được mô tả là thường xuyên cưỡi Uchchaihshravas, một con bạch mã bảy
đầu biết bay, giống như Sleipnir, một con ngựa của Thần Odin.
Các
Vahana có một vai trò và mục đích trong quá trình sáng thế. Họ giúp các vị thần
truyền bá Pháp qua việc thực hiện một số nhiệm vụ.
Trải
nghiệm kỳ diệu của một người tu luyện Phật Pháp trong thiền định: câu chuyện về
thú cưỡi linh thiêng ở không gian khác
Một lần tôi nhìn
thấy Sư phụ đang đứng ở cạnh đường chân trời, và phía sau Ngài là biển khổ vô
tận đang nổi sóng. Mặt trời rực đỏ ở phía trước Ngài đã lặn hoàn
toàn.
Ngày hôm đó, trong
khi vận dụng Phật pháp thần thông, tôi nhìn thấy những con thú cưỡi (kị tọa)
linh thiêng của các bạn đồng môn xuất hiện trong các trường không gian của chúng
tôi.
Ngựa cưỡi linh
thiêng của đồng môn tên là Phúc trông giống ngựa của Khương Tử Nha – nó là một
con tứ bất tượng (tùng lộc).
Một đồng môn
khác có một tiểu bạch mã rất lanh lợi và dễ thương làm thú cưỡi, nó đang nhảy
nhót quanh phía trước cô ấy.
Chỉ vài ngày trước
đó, tôi nhìn thấy đồng môn này mặc chiếc áo choàng bằng tơ lụa màu tím trang nhã
theo kiểu nhà Đường. Cô ấy bước những bước vững chắc khi tiến vào cung điện của
mình.
Một vài ngày trước,
tôi nhìn thấy cô ấy đang ngồi trên ngai vàng, vô lượng chúng sinh trong thế giới
của cô đang quỳ gối, hai tay thủ thế hợp thập bày tỏ sự kính ngưỡng, bởi vì cô
ấy đã cứu họ và thật sự là chủ, là vương của họ.
Với một đồng môn
nam khác, chủ nguyên thần của anh ấy là một cô bé ngây thơ thuần khiết trạc tuổi
13-14. Thú cưỡi linh thiêng của cô bé là một chú ngỗng tuyệt đẹp có chiếc cổ dài
và mập.
Thú cưỡi của chị
gái tôi (Kim Đồng) và tôi (Ngọc Nữ) là hai chú khổng tước (chim công) rất đẹp.
Chủ nguyên thần của chị gái là một Đạo đồng nam.
Tôi nhìn thấy cậu
ấy giống như một tiểu hoàng đế đăng cơ, đang ngồi thẳng trên ngai vàng của mình
uy lực vô tỉ. Thế giới của chị ấy hết sức to lớn, tráng lệ và rực
rỡ.
Tôi nhìn thấy Sư
phụ đang an tọa trên đỉnh của đài sen khổng lồ. Nhiều đồng môn Đại Pháp bay vào
không trung tiến về phía Sư phụ từ tất cả các hướng. Họ phân bổ tại các tầng thứ
khác nhau của vũ trụ và ngồi trên các thú cưỡi khác nhau. Không thể dùng bất kỳ
ngôn ngữ nào để miêu tả được cảnh tượng huy hoàng
đó.
Một lần, tôi nhìn
thấy các cánh đồng bông vô tận. Trong ánh hoàng hôn, tôi ăn vận giống một cô
thôn nữ, và mang những giỏ bằng tre. Tôi đang hái bông và làm công việc đồng
áng, công việc nhà nông dường như không bao giờ kết
thúc.
Bỗng nhiên, tôi
nhìn thấy một chú khổng tước từ xa bay đến. Thân sắc nó đầy mệt mỏi và lo âu, nó
mang trên lưng một xấp quần áo và vương miện đan bằng hoa bách hợp. Nó mang theo
lời nhắn nhủ và khích lệ của Sư phụ.
Nó dừng lại bên
cạnh tôi và nói: “Trong
trời đất rộng lớn và vô lượng chúng sinh, chỉ có ngai vàng của Vương chủ Ngọc
Bích là còn trống. Thưa Vương chủ, thời gian đã kết thúc và Ngài nên rời đi
thôi. Đừng bị chấp trước vào hư vinh sáo rỗng và vật chất của thế gian nhân loại
này. Sư phụ đã chuẩn bị cho Ngài sự thịnh vượng vô tận mà Ngài với tay là có
được. Ngài thật sự cần làm việc nặng nhọc ở đây hay sao? Ngài là vương chủ! Nói
chi đến những đau khổ và buồn phiền, danh và lợi, mọi thứ ấy cuối cùng sẽ qua
đi. Rốt cuộc mọi thứ sẽ kết thúc! Sư phụ đang đợi chúng ta bên bờ của bể
khổ.”
Tôi không thể cầm
được nước mắt.
Tôi bỏ đi giỏ tre
vô dụng trên tay và bước vào chỗ ngồi của mình trong nước mắt. Khổng tước xòe
đuôi ra, dang rộng cánh và bay đến phương xa.
Bên dưới chúng tôi
là bể khổ vô tận, đầm lầy, thác ghềnh hiểm trở, các đỉnh núi dốc đứng, các vách
đá và thung lũng sâu – chúng tôi có thể vô tình rơi vào thung lũng sâu hoặc thác
ghềnh hiểm trở và tan xác, vạn kiếp không thể vãn hồi! Tôi cởi bỏ hết lớp lớp
quần áo dơ bẩn và thay bằng y phục mới mà Sư phụ đã chuẩn bị cho
mình.
Khi bay qua từng
tầng thứ khác nhau, tôi nhìn thấy vô lượng chúng sinh trong đầm lầy đang vật
lộn, vẫy tay với tôi và cầu xin giúp đỡ.
Tôi kéo họ ra khỏi
bùn và vô số các nụ hoa bách hợp nhỏ đã nở trên đôi tay tôi. Tôi đặt từng chúng
sinh mà tôi đã cứu vào trong một nụ hoa.
Tôi nhận thức sâu
sắc rằng trong thời khắc cuối cùng này, tôi phải buông bỏ hết thảy các ràng buộc
của mình nơi thế gian càng nhanh càng tốt, vứt bỏ những lớp vỏ bọc của con người
và đến bờ trước khi mặt trời lặn.
Nếu không, bất kỳ
một niệm đầu xấu nào cũng có thể ngăn cản tôi và khiến tôi rớt xuống. Sau đó tôi
sẽ không bao giờ có cơ hội một lần nữa để quay trở về ngôi nhà thật sự, và sẽ bị
đào thải cùng với từng tầng chúng sinh trong thế giới của mình. Hàng trăm triệu
năm chờ đợi, triệu triệu năm luân hồi sẽ bị tiêu tan trong chớp
mắt.
Cuối cùng, thú cưỡi
khổng tước của tôi chở tôi đến được đài sen của Sư phụ. Lông vũ trên lưng nó ướt
đẫm mồ hôi và tạo thành từng mớ lông dài. Tôi lên tầng thấp nhất trong đài sen
của Sư phụ và khổng tước của tôi ngay lập tức trở thành khổng tước bằng ngọc
bích.
Bên trên đài sen là
một nơi tuyệt đẹp gọi là suối Bích Tuyết. Nước suối ấm áp và trong vắt. Mỗi đồng
môn đến được đài sen đều phải trải qua sự tái sinh trên dòng suối
này.
Tôi tẩy rửa sạch
bụi trần trên thân thể. Tôi quay lại và nhìn xuống về phía xa và thấy những sinh
mệnh không được cứu trong từng tầng. Họ than trách với những lời oán giận bi
thương: “Tại sao không cứu chúng tôi?”
Tôi nhận ra rằng Sư
phụ đang điểm hóa cho tôi rằng hiện nay cơ hội cứu con người càng ngày càng ít
đi rồi.
Ngày hôm sau khi
vận dụng Phật Pháp thần thông, tôi nhìn thấy Sư phụ vẫn đang an tọa trên đài
sen. Tất cả các đồng môn đã bay vào không trung được công lực cự đại của Sư phụ
hút về phía các cánh hoa sen, bởi vì thời gian không cho phép tu luyện lên trên
một cách chậm trễ.
Hôm sau, tôi nhìn
thấy đài sen của Sư phụ xoay về phía hệ Mặt trời. Tôi nhìn xuống phía Trái Đất
và thấy một số người xấu xa và đầy tội lỗi. Họ sống một cuộc sống trụy lạc,
hưởng thụ và không điều ác nào không làm. Những vật chất xấu chưa hủy hoàn toàn
trong vũ trụ rơi xuống Trái Đất, cộng thêm nghiệp lực màu đen của con người. Bề
mặt của Trái đất dơ bẩn đến tột độ.
Tôi nhìn thấy một
vị chính Thần rất giận dữ đến mức muốn ngay lập tức phất tay khiến Trái đất nổ
tung và tiêu hủy. Tôi cũng nhìn thấy sự khó chịu còn bị dồn nén theo cách miễn
cưỡng của Hắc Long Vương.
Ông cuộn mọi thứ
dưới đáy biển cùng những con sóng giận dữ và muốn dùng sóng biển để nuốt chửng
nhân loại. Chỉ có điều Sư phụ từ bi đã không ra hiệu đồng
ý.
Nhân
loại thực sự ở bên bờ vực nguy hiểm. Tôi mong muốn có thể đánh thức những chúng
sinh của mình tỉnh dậy khỏi những mê lạc và tội ác chốn trần
gian.
Nói
chi đến những đau khổ và buồn phiền, danh và lợi, mọi thứ ấy cuối cùng sẽ qua
đi. Rốt cuộc mọi thứ sẽ kết thúc! Sư phụ đang đợi chúng ta bên bờ của bể
khổ
Lê
Anh – Hà Phương Linh (biên dịch và tổng hợp)
Posted in: TỔNG HỢPThứ Ba, 27 tháng 6, 2017
Kiến trúc sư Ý đưa ‘rừng thẳng đứng’ đầu tiên đến Châu Á để lọc không khí
Kiến
trúc sư Stefano Boeri đã bắt tay vào thiết kế một khu rừng theo chiều thẳng đứng
có hiệu năng cao, thiết thực, hữu dụng và trên hết là thân thiện với môi
trường.
Boeri
làm việc trong một dự án về những khu rừng “thẳng đứng” đầu tiên cho châu Á.
Theo đó, những tòa tháp “xanh” ở Nam Kinh (Nanjing Towers), sẽ được hoàn thành
vào năm 2018.
Đây
là hai tòa tháp lớn, tòa đầu tiên cao 200 mét và tòa thứ hai cao gần 108 mét.
Hai tòa tháp sẽ là nơi trồng hơn 1.000 cây và đặt gần 2.500 bụi cây, cũng như có
cả văn phòng, khách sạn Hyatt, hồ bơi và các hộp đêm ngắm sao trên trời. Công
trình này sẽ giống như một bảo tàng, đồng thời mang đậm phong cách
kiến trúc
chuyên
về sinh
thái.
Trên
hết, một cánh rừng theo chiều thẳng đứng như thế này hàng ngày sẽ tạo ra hơn 60
kg oxy cho thành phố Nam Kinh, Trung Quốc hiện nay đang bị ô nhiễm
nặng.
Đối
với Boeri, kiến trúc
sư người Ý, đây không phải là thiết kế đầu tiên thuộc loại này cho các tòa nhà.
Ông đã thực hiện hai dự án rừng thẳng đứng tương tự, một ở Milan (Ý) và một dự
án xây dựng ở thành phố Lausanne, Thụy Sĩ. Có nghĩa rằng, việc đem lại một môi
trường xanh cho thành phố qua cách này là hoàn toàn khả thi.
Thật
tuyệt vời nếu các khu rừng xanh thẳng đứng có thể thay đổi được hiện tượng ấm
lên toàn cầu. Hãy tưởng tượng tất cả các công trình kiến trúc và các tòa nhà đều
tôn vinh thảm thực vật xanh và một không khí trong lành có sẵn cho tất cả mọi
người, thật tuỵệt vời phải không!
Để
biết thêm thông tin, hãy truy cập trang Facebook của Stefano Boeri.
Theo
Epochtimes France
ST
Posted in: TỔNG HỢPChuyện xúc động về vết xước chiếc xe đắt tiền
Trong cuộc sống muôn
màu, có những tình huống khiến người chứng kiến phải rơi nước mắt. Hình dưới cái
nắng bỏng rát giữa trưa hè, một ông lão đạp xích lô đen bóng lưng ướt đẫm mồ
hôi... Nhìn ông lão cũng đủ thấy cái mệt đã thấm sâu vào từng nếp nhăn trên
khuôn mặt khắc khổ của ông. Những giọt mồ hôi đã thấm đẫm tấm áo cũ sờn và chiếc
khăn mặt vắt ngang nơi cổ. Ông lão đang gồng mình điều khiển chiếc xích lô trở
đầy những thanh sắt dài 3m, nặng trịch.
Ánh mắt của người đi đường đổ dồn về ông, ông thấy được sự trách cứ, cảm giác phiền toái mà họ thể hiện khi nhìn chiếc xe cũ kỹ, rỉ sắt. Ông hiểu rằng mình đang khiến nhiều người thấy phiền lụy. Nhưng ông không có lựa chọn nào khác. Ông còn bà lão ở nhà. Cuộc sống của bà phụ thuộc cả vào những chuyến xe nặng nề, chênh vênh như đánh xiếc này của ông. Nghĩ đến bà, nghĩ đến những bất tiện ông đang gây ra cho mọi người, ông chỉ biết cúi đầu, đạp chiếc xe với tất cả sự kiên nhẫn và cẩn trọng. Có lẽ đó là cách duy nhất ông có thể làm, để âm thầm nói lời xin lỗi với những người xung quanh.
Ánh mắt của người đi đường đổ dồn về ông, ông thấy được sự trách cứ, cảm giác phiền toái mà họ thể hiện khi nhìn chiếc xe cũ kỹ, rỉ sắt. Ông hiểu rằng mình đang khiến nhiều người thấy phiền lụy. Nhưng ông không có lựa chọn nào khác. Ông còn bà lão ở nhà. Cuộc sống của bà phụ thuộc cả vào những chuyến xe nặng nề, chênh vênh như đánh xiếc này của ông. Nghĩ đến bà, nghĩ đến những bất tiện ông đang gây ra cho mọi người, ông chỉ biết cúi đầu, đạp chiếc xe với tất cả sự kiên nhẫn và cẩn trọng. Có lẽ đó là cách duy nhất ông có thể làm, để âm thầm nói lời xin lỗi với những người xung quanh.
Những giọt mồ hôi đã thấm đẫm tấm áo cũ sờn và chiếc khăn mặt vắt ngang nơi cổ. (Ảnh minh hoạ: Didau)
Xoẹt … tiếng những thanh sắt va quệt vào bề mặt kim loại vang lên ken két chói tai, khiến người đi đường ai cũng giật mình. Những thanh sắt của ông lão quệt vào thành chiếc xe ô tô ngay phía trước, và làm xước lớp sơn đỏ láng bóng của chiếc xe sang trọng, đắt tiền.
“Trời ơi, tôi vừa làm gì thế này”, suy nghĩ ấy nhanh chóng khiến nỗi lo sợ bủa vây ông lão. Chủ nhân chiếc xe đỏ xi nhan, ra hiệu để ông tạt vào lề đường cùng giải quyết. Ông lão vẫn chưa thực sự bình tĩnh trở lại, chỉ biết vẫy tay để xin đường, chật vật đưa xích lô đến bên chiếc xe đỏ đang đỗ. Người trong xe khi ấy đã bước ra, đang khoanh tay đứng chờ ông. Dừng được xe, ông lão tới bên người chủ xe, đôi mắt không rời khỏi những vết xước dài, sâu hoắm trên thân xe.
“Thưa cậu, tôi thành thật xin lỗi vì đã gây ra điều đáng tiếc này. Xin phép để tôi đền bù cho cậu”, ông lão xin lỗi người chủ xe một cách chân thành. Trong lòng ông, sự hối lỗi và những lo lắng đang lớn dần lên…
“Là do ông lão không cẩn thận. Tôi nhận sự đền bù, nhưng hãy chờ tôi một lát”, người thanh niên, khuôn mặt không chút giận giữ nói.
“Trời ơi, tôi vừa làm gì thế này”… ông lão kêu lên. (Ảnh minh hoạ: AutoBikes)
Anh rút điện thoại ra, hỏi về chi phí cần thiết để sửa xe. Gọi điện xong, anh quay lại và bắt gặp hình ảnh ông lão nhỏ thó, lưng hơi còng, cứ lăm lăm nhìn vào vết xước trên chiếc xe mới cứng của mình, khuôn mặt đờ đẫn vì lo lắng. Anh tiến tới ông lão, thông báo.
“Vết xước này cũng không quá nặng, ông lão đưa tôi một triệu là được rồi”.
“Cậu chờ tôi một chút nhé”. Ông lão quay lưng lại phía người thanh niên, lần giở hết những túi áo, túi quần và chỉ tìm thấy 3 trăm ngàn – số tiền ông hôm nay mang đi đong gạo với mua thêm thuốc cho bà lão. Ông lão vuốt thẳng từng tờ tiền một xếp thành một xấp ngay ngắn, rồi cẩn trọng trao cho anh thanh niên.
“Cậu có thể cầm tạm được không, vì ở đây, tôi chỉ có từng này thôi. Nhà tôi cũng ở gần đây rồi, phiền cậu chờ tôi một lát, tôi sẽ về nhà lấy tiền”.
“Ông lão, tôi sẽ chờ ở đây, nhưng ông hãy đi nhanh lên. Và tôi nghĩ ông nên để chiếc xe này ở lại.”
Ông lão gật đầu rồi vội vã bước đi. Còn cậu thanh niên quay trở lại xe. Người ngồi trong xe lúc ấy mới lên tiếng:
“Ông lão ấy đi đâu vậy em, lại để cả xích lô lại nữa sao”.
“Ông ấy về lấy thêm tiền trả cho chúng ta chị hai ạ. Em lấy của ông lão đó một triệu, coi như để ông ấy nhớ lấy, lần sau đi cẩn thận hơn, hoặc cũng phải chằng buộc cẩn thận hơn những thanh sắt dài kia. May là va vào xe của mình, chứ va vào người khác có lẽ những thanh sắt của ông ấy đã lấy mạng người ta rồi.”
“Nhưng em có nghĩ, ông lão ấy có đủ tiền để trả không, chị thấy ông ấy hình như đã đưa hết tiền trong người cho em rồi.”
“Em không biết, cũng đành vậy thôi. Không có thì ông ấy sẽ đi vay. Em chỉ giúp được vậy thôi. Chị nghĩ một triệu của ông ấy mình có làm lại vết xước đó không?”
“Nhưng chị vẫn thấy không yên tâm. Em hãy trông xích lô cho ông lão nhé, chị sẽ đi theo ông ấy.”
“Chị muốn làm gì?”
“Chị muốn biết chắc, gia cảnh của ông lão ấy có thể trả nốt 7 trăm ngàn cho chúng ta không?”
“Tùy chị đó”.
Cô gái nói tới đó
thì lái chiếc xe đỏ âm thầm theo sau ông lão. (Ảnh minh hoạ:
Vietbao)
Cô gái nói tới đó thì lái chiếc xe đỏ âm thầm theo sau ông lão. Ông cũng được một người cùng làng cho quá giang. Khi tới làng, cô đỗ xe ở khá xa cổng làng vì sợ ông lão sẽ nhận ra. Đợi ông lão khuất phía sau rặng tre, cô gái lặng lẽ theo sau ông. Cô muốn biết căn nhà ông đang ở. Ông cụ thất thểu bước trên đường, dáng vẻ liêu xiêu trong dải nắng chiều xiên ngang con đường. Ông cụ dừng chân trước một túp lều, sự liêu xiêu của ngôi nhà thật giống với dáng vẻ ban nãy của ông cụ, chênh vênh, mỏng manh như một chiếc lá đã ngả vàng.
Bên trong nhà, một bà cụ đang ngồi trên chiếc ghê nhỏ, nét mặt như sáng hơn khi thấy ông trở về. Ông lão nói điều gì đó với bà cụ rồi lại vội vã chạy đi. Cô thấy ông tất tả qua nhà hàng xóm, một ngôi nhà cũng không chắc chắn hơn nhà ông là bao. Rồi lại thất thểu bước ra. Ông cụ cứ đi qua hết những ngôi nhà trong xóm…
Cô gái lặng lẽ quay trở lại con đường, cô nghĩ chắc hẳn ông đang đi vay tiền, để trả cho vết xước trên xe cô. Ra tới đầu làng, cô quyết định ngồi chờ ông cụ nơi quán nước.
Thấy cái vẻ mặt thất thần của cô, chị bán nước hồn hậu nhẹ nhàng hỏi:
“Em tìm ai trong làng hay sao, chị thấy em đi vào làng một lúc rồi?”
Cô gái không biết vì sao nhưng đã kể đầu đuôi câu chuyện với chị bán nước, như thể chia sẻ bớt nỗi buồn mà cô bắt đầu cảm thấy từ lúc nhìn thấy túp lều của hai ông bà.
Chị bán nước nghe xong, mỉm cười:
“Hôm nay ông lão này gặp quý nhân rồi! Chị nghĩ nếu em làm phúc được thì tha cho ông ấy. Ông cụ nghèo lắm, cả hai vợ chồng già chỉ trông vào có mấy chuyến xích lô. Vợ ông ấy sắp phải đi mổ tim, sẽ tốn cả 20 chục triệu đấy, mà còn chưa biết xoay đằng nào. Ông ấy bảo về nhà lấy tiền đúng không? Không có đâu em ạ, ông ấy chắc đang chạy khắp xóm vay đấy. Mà cái xóm này cũng chả khá giả gì.”
Vợ ông ấy sắp phải đi mổ tim, sẽ tốn cả 20 chục triệu đấy, mà còn chưa biết xoay đằng nào. (Ảnh minh hoạ: Soha)
Cô gái chủ chiếc xe đỏ nghe tới đây, bỗng thấy không kìm nén được những giọt nước mắt thêm nữa. Cô lấy điện thoại và gọi cho em trai. “Em đạp chiếc xe về đây đi, cứ đi thẳng, tới khi nào nhìn thấy xe của mình là tới. Chị sẽ giải thích sau”.
Nói đoạn cô hỏi chị bán nước mua một chiếc phong bì. Cô cẩn thận đặt năm triệu vào trong đó, dán kín lại và ghi chú “Chúc cụ bà mau bình phục”. Rồi cô ngồi đợi. Một lúc lâu sau, cô thấy ông lão tất tả đạp chiếc xe đạp lọc cọc, vội vã quay ra đường. Cũng vừa lúc ấy, em trai cô hổn hển đạp chiếc xích lô tới nơi. Nhìn thấy xe của mình, chiếc xe màu đỏ và hai người chủ xe, ông lão hết sức ngạc nhiên.
Ông tiến đến gần cô gái, dáng vẻ bối rối. Ống cam đoan với cô rằng mình không có ý định bỏ trốn hay lừa đảo gì cô và chàng thanh niên trẻ khi nãy. Chỉ là ông phải mất chút thời gian để đi vay thêm tiền. Giờ ông cũng đã vay đủ rồi và đang định mang tiền ra cho hai người.
Cô gái trẻ lặng lẽ, kiên nhẫn lắng nghe cho tới khi ông lão giải thích xong. Lúc đó cô mới lên tiếng, trấn an cụ:
“Cụ ơi, cháu tin cụ ạ.”
Đôi mắt ông cụ sáng lên, ánh trong đó là niềm vui, sự nhẹ lòng và có lẽ là cả chút bất ngờ. Cụ đưa cho cô gái sấp tiền nhăn nhúm đã được cố công vuốt thẳng, xếp gọn, buộc chun. Cụ muốn cô gái đếm lại số tiền, nhưng cô chỉ lắc đầu, cố gắng không để nước mắt rơi.
Cô gái đón nhận số tiền bằng cả hai tay. Cậu em trai cô định ngăn chị lại. Nhưng cô gái đã lên tiếng:
“Cụ ơi, chúng cháu đã nhận tiền của cụ rồi. Xin cụ hãy nhận lấy chiếc phong bì này ạ.”
Ông lão ngạc nhiên, không biết tại sao cô gái lại hành động như vậy. Khi biết rằng trong đó có một số tiền không nhỏ mà cô gái muốn biếu ông. Ông nhất quyết từ chối. Vừa từ chối, vừa xin lỗi. Cô gái đến lúc này, có lẽ không còn cầm được nước mắt. Cô nghẹn ngào:
“Cháu xin ông hãy nhận lấy chiếc phong bì này. Đó là lời xin lỗi của chúng cháu.” Nói đến đây, em trai cô đỡ lời cho chị:
“Cụ ơi, là bọn cháu sai. Cháu đã đạp chiếc xích lô của cụ. Cháu đã hiểu cụ không cố tình, cũng không phải cụ không cẩn thẩn mà đó là một tai nạn. Chúng cháu đã không thông cảm, lại còn đòi tiền cụ. Là chúng cháu có lỗi. Xin cụ hãy tha lỗi mà nhận lấy món quà nhỏ này”.
Đôi mắt ông lão rưng rưng, không phải vì số tiền nơi chiếc phong bì. Mà là vì cụ không nghĩ rằng những người lạ ấy, họ lại chân thành với mình tới vậy.
Cụ dùng hai tay đón nhận món quà, và cảm ơn hai người chủ xe.
Cho tới khi chiếc xe đỏ đi xa, còn ông lão cũng đã khuất sau bụi tre, trở về nhà, chị bán nước vẫn nhìn chiếc xích lô. Tay vẫn cầm nguyên chiếc khăn giấy nãy giờ dùng để lau nước mắt. Chị tự hỏi không biết trong cuộc đời xô bồ và hỗn độn này, câu chuyện chị vừa chứng kiến là thực hay chỉ là giấc mơ về cái đời sống đơn sơ nhưng giàu tình người, đầy sự thiện lương của một thời đã xa lắm rồi của chị…
ST
Posted in: TRUYỆN HAY

18:00
danillewoods7537368