Thuở
xưa có một ông vua hiền đức, cai trị công bằng, dân chúng trong nước sống thanh
bình. Một hôm, dưới sự đề nghị của cận thần tả hữu, vua triệu tập tất cả trưởng
lão tôn túc của các tôn giáo trong nước. Khi tất cả có mặt đầy đủ, vua
nói:
-
Thưa các vị giáo chủ, hôm nay ta mời các vị tới đây bàn luận vì ta muốn chọn một
Ðạo trong các Ðạo để tôn lên làm quốc giáo. Ta đặt niềm tin nơi các vị, với sự
minh triết xin các vị hội thảo bàn luận với nhau để tìm cho ta một Ðạo nào hay
nhất, đáng được hưởng ân phúc của hoàng gia. Ðạo nào cũng được miễn sao mọi
người đều đồng ý kính phục, không ai có thể bắt bẻ hay chối
cãi.
Trải
qua nhiều năm mà vua vẫn chưa được trả lời, bởi vì ai cũng cho Ðạo của mình là
hay nhất, nhưng người khác lại không chịu. Cứ thế mà tranh luận giằng co từ năm
này sang năm khác. Rồi một hôm, có một hiền giả du phương ghé qua nước của nhà
vua nọ. Sau khi nghe chuyện nhà vua tìm một Ðạo hay nhất mà chưa ra, bèn đến xin
yết kiến nhà vua:
-
Tâu bệ hạ, tôi có thể chỉ cho bệ hạ một Ðạo hay nhất mà không ai có thể bắt bẻ
hay chối cãi được.
Vua
nghe qua rất đỗi vui mừng vì hy vọng của mình sắp được toại nguyện sau bao năm
dài trông đợi.
-
Thật vậy sao! Xin hiền giả hãy nói cho ta nghe ngay lập tức. Ta đã chờ giờ phút
này quá lâu rồi!
-
Xin bệ hạ kiên nhẫn một chút. Tôi sẽ tiết lộ cho bệ hạ tên của Ðạo này ở một nơi
thật yên tĩnh vắng vẻ. Ðúng trưa mai xin hẹn bệ hạ ở bờ sông Hằng, chúng ta sẽ
vượt sông qua bờ bên kia và ở đó tôi sẽ nói cho bệ hạ biết tên của Ðạo
này.
Sáng
ngày mai, đúng hẹn, vua và vị hiền giả gặp nhau tại bờ sông Hằng. Vua ra lệnh
cho một chiếc thuyền đến gần để chở hai người sang bờ bên kia. Khi chiếc thuyền
đến gần, vua sửa soạn bước lên thì hiền giả chặn lại, nói rằng ông ta muốn khám
xét lại chiếc thuyền coi có tốt và bảo đảm không.
-
Chiếc thuyền này không được vì có một miếng ván bị nứt ở dưới đáy, nước có thể
tràn vào. Hiền giả thưa.
Vua
lại gọi chiếc thuyền khác đến. Sau khi khám xét, vị hiền giả tìm thấy vài miếng
ván bên hông thuyền hơi lỏng vì thiếu đinh. Nhà vua lại gọi một chiếc khác đến.
Sau khi khám xét kỹ càng, hiền giả lại từ chối vì lý do nước sơn của thuyền đã
bị tróc.
Cứ
như thế, vua gọi hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác, chiếc nào hiền giả
cũng moi ra được khuyết điểm. Dần dần nhà vua mất kiên nhẫn, chiều đã qua, hoàng
hôn sắp đến. Sau cùng vua không nhịn được nữa:
-
Thưa hiền giả! Từ trưa tới bây giờ, ta đã gọi biết bao nhiêu chiếc thuyền, chiếc
nào ngài cũng từ chối hết. Xin hỏi ngài, thuyền tróc sơn một chút hoặc thiếu vài
ba cái đinh thì đã có sao? Nó vẫn có thể đưa mình qua sông được kia mà! Sao ngài
lại để ý đến những khuyết điểm nhỏ nhặt như vậy.
Lúc
bấy giờ vị hiền giả nhìn vua mỉm cười nói:
-
Bệ hạ đã tự mình nhận thấy rằng dù có vài ba khuyết điểm nhưng tất cả những
chiếc thuyền kia đều có thể đưa mình qua sông được. Cũng thế, tất cả Ðạo trong
nước của bệ hạ đều giống như những chiếc thuyền kia. Ðạo nào cũng có thể đưa bệ
hạ đến sự thể nhập với Thượng đế. Ði tìm khuyết điểm của nhiều Ðạo khác nhau là
một điều vô ích, thiếu sáng suốt. Bệ hạ hãy trở về lo việc triều đình, tiếp tục
lấy đức trị dân và hãy bình đẳng kính trọng các Ðạo giáo xem Ðạo nào cũng như
Ðạo của chính mình vậy.
Nghe
xong, vua liền phục xuống chân vị hiền giả đảnh lễ. Và khi ngẩng lên, vua sung
sướng cảm thấy mình thực sự thấm nhuần sự minh
triết.
Trích
sách Ðạo Gì
Thích
Trí Siêu


06:00
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét