
Con trai tôi mặc dù lớn
lên tại Nhật, nhưng tôi xưa nay vẫn không thực sự hiểu vì sao nhà trường và gia
đình ở Nhật lại có mối quan hệ qua lại mật thiết như vậy. Họ đều coi việc giáo
dưỡng hàng ngày cũng quan trọng như thành tích học tập.
Mãi cho tới một ngày tôi
tham dự buổi họp phụ huynh của con trai tại trường trung học, được nghe thầy
hiệu trưởng 80 tuổi kể về câu chuyện thuở ấu thơ của một doanh nhân nổi tiếng,
tôi mới giật mình hiểu ra.
Con trai khóc đòi mua bánh
thịt nướng
Câu chuyện thầy hiệu
trưởng kể ngày hôm đó xảy ra vào sau Chiến tranh Thế giới lần thứ hai. Nhẹ
nhàng, giản dị nhưng sâu sắc, câu chuyện ấy đã giúp chúng tôi thấu hiểu cách
giáo dục con cái của gia đình truyền thống tại Nhật Bản như thế
nào.
Thầy hiệu trưởng già kể
chuyện với chúng tôi bằng giọng nói khàn khàn và đôi khi phải ngừng lại vì những
cơn ho nhẹ. Ông nói, kinh tế của Nhật sau Chiến tranh thế giới vô cùng khó khăn,
phần lớn các gia đình rơi vào cảnh nghèo túng, bởi vậy mong muốn lớn nhất của
mọi người là được no bụng. Trong những ngày ấy, thịt là món vô cùng xa xỉ và chỉ
có trên bàn ăn duy nhất vào dịp năm mới.
Câu chuyện của thầy hiệu
trưởng diễn ra trong bối cảnh lịch sử ấy. Nó kể về thời thơ ấu của Kadokura
Kiyojiro, chủ tịch một công ty tư vấn, một doanh nghiệp nổi tiếng của Nhật Bản
mà người Nhật ai ai cũng biết.
Tuy nhiên, nhân vật chính
trong câu chuyện không phải Kadokura Kiyojiro, mà là mẹ của ông, người phụ nữ
hiền từ, dịu dàng, nhẫn nại nhưng vô cùng lý trí, kiên cường. Bà không chỉ sẵn
sàng chịu mọi trách nhiệm mà còn âm thầm hy sinh, không oán không hận đã khiến
tất cả những người có mặt tại buổi lễ hôm ấy cảm động sâu
sắc.
Mọi người dành cho bà sự
ngưỡng mộ, cảm phục vì tất cả những gì bà đã làm và bởi bà chính là hiện thân
cho những vẻ đẹp truyền thống cao quý, tốt đẹp đang dần bị mai một trong xã hội
hiện đại.
Câu
chuyện diễn ra vào một ngày trong kỳ nghỉ hè năm lớp 4, người mẹ dẫn Kadokura
Kiyojiro lên phố mua đồ. Kadokura Kiyojiro ngoan ngoãn đi sau mẹ, đôi khi những
món đồ chơi, những bộ quần áo đẹp lôi cuốn tâm trí cậu, nhưng cậu bé ngay lập
tức nhớ ra hoàn cảnh gia đình mình đang rất khó khăn. Đúng lúc ra về, cậu bé
nghe thấy những âm thanh “xèo…
xèo” phát
ra từ cửa hàng bán bánh thịt nướng, và mùi thơm phức, béo ngậy hấp dẫn cậu
bé.
Vào mỗi giờ ra chơi, bạn
bè trong lớp cậu bé thường nói chuyện với nhau về những món ngon trong gia đình
và không ai không kể đến món bánh thịt nướng. Mỗi lần như thế, Kadokura Kiyojiro
đều cảm thấy vô cùng tủi thân và xấu hổ, vì cậu là người duy nhất chưa biết tới
hình dáng chiếc bánh thịt nướng như thế nào. Ngày nào cũng vậy, ba bữa cơm trong
nhà đều chỉ có dưa muối và gạo mạch, và chiếc bánh thịt xa xỉ luôn chỉ tồn tại
trong tưởng tượng và sự khao khát của Kadokura Kiyojiro mà
thôi.
Nghĩ
lại những điều ấy, Kadokura Kiyojiro bất chợt hét lớn lên giữa phố và nhất quyết
đòi được ăn bánh thịt một lần. Cậu bé nắm chặt tay mẹ, năn nỉ đòi mua. Lúc đó,
mẹ cậu nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng và nhẹ nhàng giải thích: “Nhà
mình không có điều kiện. Nếu mua về, cha sẽ rất tức giận và trách mắng mẹ con
mình”.
Nhưng
Kadokura Kiyojiro bồng bột không chịu dừng lại và nói với mẹ bằng giọng oán
trách: “Các
bạn trong lớp đều được ăn, chỉ có mình con là chưa bao giờ được biết đến mùi vị
của bánh thịt. Mẹ mua cho con ăn đi, chỉ một lần thôi cũng
được”.
Bánh thịt là loại bánh rán
làm từ thịt bò và khoai tây. Ngày nay, đây là loại bánh rất bình dân, phổ biến ở
Nhật, ai cũng có thể mua được một cách vô cùng dễ dàng. Nhưng sau chiến tranh,
được ăn bánh nhân thịt là một điều hết sức xa xỉ ở Nhật. Do đó, những gia đình
bình thường không thể gồng gánh được, nên tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ mà
mua về nhà ăn.
Kadokura
Kiyojiro bình thường là cậu bé vô cùng ngoan ngoãn và biết vâng lời nhưng hôm đó
bỗng dưng bất chấp tất cả mọi quy tắc, sẵn sàng giữa đường phố la khóc năn nỉ
khiến mẹ cậu phải hạ quyết tâm làm một việc khó khăn. Mẹ nói với Kadokura
Kiyojiro ngắn gọn và dứt khoát: “Con
thực sự rất muốn ăn mà. Được rồi!”,
và bà không do dự rảo bước tới cửa hàng mua sáu chiếc bánh
thịt.
Cha nổi trận lôi đình
trách mắng, mẹ âm thầm chịu đựng tất cả
Quả
nhiên khi cha Kadokura Kiyojiro vừa về tới nhà, phát hiện thấy trên bàn ăn ngoài
cơm rau muối hàng ngày còn có thêm một đĩa bánh thịt, ông lập tức nổi trận lôi
đình với mẹ cậu: “Sao
bà có thể tiêu xài tùy tiện như thế này, không màng gì tới hậu quả
thế….”
Kadokura Kiyojiro lúc đó
mới hiểu ra sự nghiêm trọng của việc này. Cậu bé thấp thỏm lo lắng, sợ mẹ nói ra
sự thực thì tất cả sự tức giận và nóng nảy kia sẽ trút cả lên cậu. Kadokura
Kiyojiro ngồi nép vào một góc nhà, ánh mắt không rời khỏi hình bóng của mẹ. Cậu
nhìn những nét mặt và biểu cảm trên gương mặt mẹ để đoán xem sự việc gì sẽ có
thể xảy ra với mình.
Nhưng mọi chuyện diễn ra
hoàn toàn khác xa so với những gì cậu suy tính. Mẹ không nói một lời nào, không
tỏ ra uất ức hay giận dữ mà chỉ âm thầm chịu đựng tất cả. Bà điềm tĩnh ngồi đó,
im lặng cúi đầu và lắng nghe những câu trách móc và sự phẫn nộ của
cha.
Có lẽ khi đưa ra quyết
định mua bánh thịt, bà đã lường trước hậu quả sẽ như thế nào. Bà cũng cho đây
hoàn toàn là quyết định của bà, chưa bàn bạc với chồng mà đã tự ý quyết định, bà
xứng đáng phải chịu sự trách mắng như vậy.
Bà dũng cảm chịu trách
nhiệm về việc mình đã làm, không oán không hận, đồng thời trong hoàn cảnh chịu
tủi nhục, đắng cay ấy, bà vẫn tôn trọng địa vị và sự tôn nghiêm của người chủ
gia đình là chồng mình.
Tình thương dành cho con
và sự nhẫn chịu của người phụ nữ đã cho bà sức mạnh và sự kiên định để điềm tĩnh
đối diện với bất cứ điều gì. Bà, một người phụ nữ truyền thống, coi trọng lễ
nghi và đạo đức, vì các con mà sẵn sàng gánh chịu tất cả, hy sinh tất
cả.
7 người nhưng chỉ có 6
chiếc bánh thịt
Câu chuyện khiến mọi người
ai nấy đều xúc động và vô cùng khâm phục sự nhẫn nhịn của người mẹ. Cuộc sống
hối hả khiến họ đôi khi đánh mất bản tính thuần khiết của mình, không thể nhẫn
chịu, không thể bao dung, thậm chí không thể kiềm chế bản thân mình khi đối mặt
với những chỉ trích vô cùng nhỏ nhặt.
Tuy nhiên, phần kết của
câu chuyện mới thực sự để lại trong lòng người những suy tư không thể nào
quên.
Hóa ra cha của những đứa
bé khi đang tức giận trách mắng mẹ thì đột nhiên phát hiện trên đĩa chỉ có 6 cái
bánh. Trong nhà có 5 đứa con, nên tổng cộng là 7 người, điều này có nghĩa là mẹ
đã không mua bánh cho mình, chỉ có phần của cha và các con. Tiếng trách mắng của
cha đột nhiên nghẹn lại, ông lặng lẽ chia chiếc bánh của mình thành 2 nửa, gắp
một nửa chiếc bánh vào trong bát của vợ, sau đó lặng lẽ đưa nửa chiếc bánh còn
lại lên miệng mình.
Cha đã đồng ý ăn và không
còn tức giận nữa. Theo phép tắc trong gia đình, chỉ khi cha ăn, mọi người mới
được phép động đũa. Nhìn cha đưa chiếc bánh thịt lên miệng mà không nói thêm lời
nào, mọi người đều hiểu ra, như vậy là mọi chuyện đã được thông qua, mọi người
đã có thể ăn bánh.
Năm anh chị em cắn từng
miếng từng miếng bánh thịt, mong ước bấy lâu nay của chúng cuối cùng đã được
thỏa mãn. Đó là bữa tối vui vẻ và ngon lành nhất từ trước tới
giờ.
Sau
bữa ăn, ánh mắt mẹ và cậu bé đã gặp nhau, khuôn mặt mẹ rạng rỡ và sáng ngời vẻ
hạnh phúc, mẹ vừa cười vừa nói: “Tốt
quá rồi. Bánh ngon lắm phải không con”?
Bà cũng không một chút
trách móc, không một lời giáo huấn, nhưng suốt đời Kadokura Kiyojiro cũng không
thể quên được cách giáo dục không lời này của mẹ.
Kadokura Kiyojiro từ đó đã
ghi sâu trong lòng bài học về tình yêu vô tư và sự hy sinh lớn lao, không oán
không giận của mẹ dành cho cậu. Sự âm thầm chịu đựng, dũng khí và tâm thái của
mẹ khi gánh vác trách nhiệm cho những việc mình làm đã in sâu trong trái tim
Kadokura Kiyojiro.
Mẹ dành cho Kadokura
Kiyojiro sự quan tâm và yêu thương chan chứa, mẹ hiểu nỗi lòng và ước mong của
cậu khi khao khát một chiếc bánh thịt. Nhưng đó không phải là sự nuông chiều của
mẹ khi quyết định mua bánh để cậu ngừng khóc, mẹ đã nhẹ nhàng giúp Kadokura
Kiyojiro nhận ra những điều quan trọng trong cách sống, cách ứng xử của một con
người và mẹ lặng lẽ lấy mình làm gương.
Kadokura Kiyojiro đã hiểu
rằng làm người không được phép tùy tiện, không được bất chấp hậu quả; một khi đã
quyết định thì phải dũng cảm gánh vác trách nhiệm, không được trốn tránh, cũng
không được kiếm cớ thoái thác, quy kết nguyên nhân và lỗi lầm cho người
khác.
Vẻ mặt cương nghị và thái
độ dám làm dám chịu, không một lời thanh minh, không một chút hối hận của mẹ
khiến Kadokura Kiyojiro cả đời không sao quên được. Điều này đã tạo nên thành
công trong cuộc đời sau này của cậu.
Cách dạy bảo nhân từ của
mẹ đã giúp Kadokura Kiyojiro nhận ra thế nào là tình yêu vô tư, sự hy sinh thầm
lặng cũng như tấm lòng bao dung, suy nghĩ cho người khác, tinh thần sẵn sàng
gánh vác trách nhiệm và không bao giờ oán trách người khác dù bản thân ở trong
tình cảnh nào.
Nghe xong câu chuyện này,
tôi mới hiểu, hóa ra những lời dạy bảo tốt đẹp và lấy mình làm gương của cha mẹ
trong cuộc sống hàng ngày lại là nhân tố quan trọng quyết định sự thành công
trong cuộc đời của con cái.
Thầy hiệu trưởng nói rằng
giáo dục gia đình và giáo dục nhà trường giống như hai chiếc bánh của một cỗ xe,
chỉ cần một bên bị chệch cũng sẽ gây ra mất cân bằng cho chiếc xe, từ đó sẽ xuất
hiện vấn đề. Con đường xe chạy cũng như chặng đường mà con người bước
đi.
Sự trưởng thành của con
cái cần có sự giáo dục toàn diện của gia đình và nhà trường. Chỉ có như vậy thì
cỗ xe cuộc đời này mới có thể chạy một cách bình ổn, an toàn trên con đường xã
hội tương lai, nếu không có thể sẽ xảy ra sự cố hoặc nghiêm trọng thì xe sẽ bị
lật giữa đường.
Cuối cùng thì tôi cũng đã
hiểu vì sao Nhật Bản lại coi trọng giáo dục trong cuộc sống và làm người như
vậy. Tôi hiểu rằng giáo dục làm người chính là cốt lõi để làm nên một xã hội văn
minh, một xã hội phát triển bền vững.
ST


07:49
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét