Chúng
ta thường nghe thấy câu nói rằng: Hãy
khoan dung với người khác, bao dung với người khác…
Đối với những người
quá rạch ròi đúng sai, ngược lại sẽ khiến người khác phải giữ khoảng cách với
mình. Đối nhân xử thế nếu thái quá, không phân biệt đúng sai thì hại người lại
hại luôn cả bản thân mình.
Vì vậy, đứng trước
một sự việc thị phi chưa phân đúng sai, chúng ta cần phải đối đãi như thế nào
đây?
Hôm nay, chúng ta
cùng điểm lại sự khác biệt giữa người phương Đông và phương Tây, xem xem rốt
cuộc dùng điều gì để đo lường đúng sai mới là tốt nhất?
Người phương Đông
truy cầu sự viên dung, người phương Tây lại coi trọng đúng
sai
Điều người phương
Đông truy cầu là sự viên dung, tuyệt đối không phải là chuyện đúng – sai. Trên
thực tế điều này rất khó làm được. Người ta thường ghét nhất là người ba phải,
nhưng lại không thích nhất là người quá rạch ròi đúng sai. Phàm là những người
rạch ròi đúng sai, nhân duyên đều không tốt, sự việc cũng không thông
thuận.
Người phương Đông từ
xưa đã có yêu cầu rất cao cho mình, phân định đúng sai cần dựa trên cơ sở viên
dung tương hỗ; nếu phân định đúng sai mà lại không có được sự hoàn hảo viên mãn,
vậy thì bạn cũng chỉ giống như dã tràng xe cát biển Đông, kiếm củi ba năm đốt
một giờ.
Tuy nhiên, đúng sai
không rạch ròi cũng lại mang đến nhiều hạn chế. Trong xã hội Á Đông, có nhiều
người từng phạm sai lầm lại không hề hấn gì, ngược lại những người đúng lại gặp
đủ chuyện xúi quẩy. Điều này chẳng phải rất kỳ lạ sao?
Còn người phương
Tây, quan niệm của họ lại rất đơn giản, đúng là đúng, mà sai là
sai.
Đúng và sai rất khó
phân định được rõ, bởi vậy nhẫn một bước biển rộng trời
trong.
Phân định đúng sai
trong văn hóa xã hội Á Đông là một chuyện vô cùng khó khăn. Bởi rất nhiều khi
trong cái đúng lại có cái sai, trong cái sai lại có cái đúng, người này làm đúng
về phương diện này nhưng có thể sẽ làm sai về phương diện khác nào
đó.
Vậy nên, là người Á
Đông, nếu bạn cho rằng mình càng đúng thì bạn là đang đắc tội với nhiều
người.
Nhẫn
một lúc sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời
cao.
Khi người phương
Đông cãi nhau: Từ tốn mà nói đừng làm tổn thương tình cảm đôi
bên.
Khi người phương Tây
cãi nhau: Đúng sai nhất định phải phân rạch ròi.
Người Á Đông đa phần
là giảng, chỉ cần là anh em thì không được cãi nhau, có chuyện gì thì từ tốn mà
thương lượng.
Nếu hai anh em người
Á Đông cãi nhau thì không thể phân rõ được ai đúng ai sai. Bởi vì sau khi phân
rõ ai đúng ai sai thì họ sẽ không còn đồng lòng, sau này tình cảm cũng khó mà
mặn nồng hơn nữa. Vậy nên khi người lớn phân xử sẽ nói rằng cả hai đều có chỗ
sai, cả hai đều đáng bị mắng. Sau đó còn phải bảo với chúng rằng, chỉ khi nào
anh em không cãi nhau mới là đúng, chỉ cần cãi nhau thì hai người đều
sai.
Còn trường hợp hai
anh em người phương Tây cãi nhau. Người lớn khi phán xử nhất định sẽ nói ai đúng
ai sai rất rõ ràng.
Hiện nay trẻ nhỏ
thường nhốt mình trong phòng kín, chúng bảo với cha mẹ rằng, thư của con cha mẹ
không được xem.
Nhưng các bậc cha mẹ
trong văn hóa phương Đông lại không chấp nhận được lý do này, không xem thì sao
biết được con mình đang làm gì?
Kiểu cho phép con
cái có được bí mật cá nhân riêng tư đều là những thứ của người phương Tây. Đối
với người phương Tây, việc của con cái là do chúng tự chịu trách nhiệm, sau khi
con cái tới 18 tuổi, chúng hầu như không còn có quan hệ gì với cha mẹ
nữa.
Tuy nhiên trong xã
hội người Á Đông, con cái dẫu 30 tuổi vẫn là con của cha mẹ, con cái dẫu 40 tuổi
lỡ có làm sai chuyện gì đó, thì người làm cha làm mẹ lại càng thêm mất
mặt.
Trong văn hóa phương
Đông, có lưu truyền một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng:
Một
người cha và con trai đang cưỡi lừa trên đường. Một người qua đường bình phẩm
họ, nói rằng: “Hai
người tàn nhẫn đến nhường nào! Nhìn xem con lừa đáng thương mệt mỏi làm
sao”.
Vì vậy, người cha xuống khỏi con lừa và để cho con trai cưỡi. Một người qua
đường khác chỉ trích họ bằng những lời: “Hãy
nhìn cậu con trai tồi tệ kia! Anh ta cưỡi lừa nhưng để người cha khốn khổ của
anh ta đi bộ!”
Vì
vậy, cậu con trai xuống khỏi con lừa và để cha cưỡi. Một người khác cũng chỉ
trích họ bằng cách nói: “Hãy
nhìn sự ích kỷ của ông bố! Ông ta cưỡi lừa và để con mình đi bộ”. Vì
vậy người cha xuống lừa một lần nữa và bước đi với con trai, và suy
nghĩ: “Bây
giờ chúng ta yên ổn rồi”.
Tuy
nhiên, một người khác cười họ: “Hãy
nhìn sự ngốc nghếch của hai người này! Con lừa để không và chẳng ai cưỡi
nó!”
Cái
gì là đúng và sai ở đây? Người ta chỉ lắc đầu và thở dài: “Có
hai khía cạnh với mỗi câu hỏi. Nó không có ý nghĩa gì nhiều để mà tranh
cãi”.
Tuy
nhiên, nếu một người với tấm lòng bao dung qua đường, mọi thứ có thể đã hài hòa
hơn nhiều. Bởi vì tâm của anh ta đầy từ bi và thiện lương, do vậy thế giới quan
của anh ta cũng khác. Nhìn thấy cha và con trai cùng cưỡi lừa, anh ta sẽ
nói: “Con
lừa chăm chỉ và trung thành biết bao! Nó phục vụ chủ thật tốt!”. Lúc
nhìn thấy con trai cưỡi lừa và người cha đi bộ, anh ta sẽ nói: “Tình
cảm của người cha thật lớn lao! Ông thà đi bộ còn hơn tiếp tục thoải mái và dễ
dàng bằng việc cưỡi lừa”.
Lúc
nhìn thấy người cha cưỡi lừa và con trai đang đi bộ, anh ta sẽ nói: “Nhìn
sự khôn ngoan của người con! Cậu ta đã học được sự tôn kính người lớn tuổi như
một người con và chịu đựng những khó nhọc và nghĩ đến người khác ở tuổi còn trẻ
như vậy!”
Lúc
nhìn thấy cả hai cha con đi bộ, anh ta sẽ nói: “Tâm
của họ tốt làm sao! Họ thà đi bộ hơn làm gánh nặng cho con
lừa”.
Một người với tấm
lòng bao dung sẽ luôn nhìn thấy những mặt tốt và đưa ra kết luận hoàn toàn
khác.
Giữa văn hóa truyền
thống và văn hóa hiện đại cần nhiều hơn sự tôn trọng và dung
hòa
Có thể thấy, giữa
người phương Tây và phương Đông, tính cách khác nhau, nền văn hóa cũng khác nhau
rất lớn. Bởi vậy cách nhìn nhận đánh giác đúng sai cũng khác biệt. Tuy nhiên,
đạo lý làm người, lòng bao dung giữa người và người với nhau lại là một điểm
chung không thể nào tách biệt.
Thật may mắn rằng,
dù ở phương Đông hay phương Tây, bạn vẫn có thể bắt gặp những câu chuyện về lòng
bao dung khiến rung động lòng người.
Nghĩ về người khác
nhiều hơn một chút, đặt mình vào vị trí của người khác để nhìn nhận và suy xét,
bạn sẽ thấy rằng, dẫu là người phương Tây hay phương Đông, dù cho nền văn hóa có
khác biệt, thì đúng – sai ấy cũng không còn tuyệt đối
nữa.
Cuối cùng, bạn dẫu
có lý cũng cần biết bao dung người khác, bạn dẫu thẳng thắn đến đâu cũng nên giữ
một tâm thái bình hòa. Và nếu lòng người đủ bao dung, thì đúng hay sai sẽ không
còn tuyệt đối!
Nhã
Duyên


18:00
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét