Tại
Paris, một thủ đô thời thượng, hàng ngày đều có những mốt mới liên tục ra đời.
Nhưng những người sống tại thủ đô hoa lệ này, sao lại chỉ cần có 10 bộ quần
áo?
Khi
đang suy nghĩ về vấn đề này, thì cô bạn học của tôi là Mai Anh du học từ Paris
trở về. Bộ cánh trên người cô rất đơn giản, nhưng lại toát ra một vẻ thanh lịch.
Cô mang theo một chiếc túi xách, phía trên cũng không thấy gắn logo
gì.
Trước
khi xuất ngoại Mai Anh là một người hoàn toàn khác
Trước
khi ra nước ngoài, Mai Anh là một người sùng bái những món đồ hàng hiệu, ăn chơi
xa xỉ ngút trời. Hễ bước chân ra khỏi nhà là trên người cô ít nhất cũng không
thể thiếu được một vài món đồ hút mắt tinh xảo, ví như chiếc túi
xách Chanel, cái đồng hồ Cartier… Cô ấy còn rất nhiều bộ cánh thời
trang nổi tiếng mà tôi không thể đọc được tên. Bất cứ nơi nào trên người cô cũng
có thể tìm được một đống nhãn mác hàng hiệu.
Dường
như chỉ những nhãn mác hàng hiệu ấy mới có thể bộc lộ được đẳng cấp của cô, mới
có thể xứng đáng với sự tồn tại chói lòa của cô ấy.
Còn
căn nhà của Mai Anh sớm đã trở thành một ‘viện bảo tàng’. Trên bàn trang điểm
bày la liệt một dãy hơn trăm thỏi son, mà đều là những mẫu mới nhất có thương
hiệu. Chỉ cần hé mở cánh cửa tủ quần áo của cô ấy ra thì túi xách các loại, đủ
các thương hiệu rơi lả tả xuống sàn nhà. Còn tủ lạnh trong phòng ngủ của cô ấy
thì chỉ dùng để bảo quản hơn 100 chai nước hoa với những hương vị khác nhau của
Pháp.
“Ở
Pháp 3 năm tôi mới hiểu ra một đạo lý là: Kỳ thực con người không cần quá nhiều
vật chất”

Sống một cuộc sống lãng mạn không liên quan gì tới việc bạn giàu hay nghèo, mà liên quan tới sự tu dưỡng của bạn.
Vậy
mà đi du học về, việc đầu tiên Mai Anh làm, lại là mang toàn bộ những lọ nước
hoa của Pháp đi tặng cho người thân, bạn bè. Cả một tủ những túi xách đắt tiền
cũng dần dần được xử lý sạch sành sanh.
Mấy
hôm trước tới nhà cô ấy, chiếc tủ lạnh chuyên để nước hoa trong phòng ngủ cũng
không cánh mà bay. Trên chiếc bàn trang điểm xinh xắn chỉ chỉ còn vài lọ mỹ phẩm
được xếp ngăn nắp.
Tôi
không thể giấu nổi vẻ mặt kinh ngạc và hoài nghi, không biết trải nghiệm gì đã
khiến cô ấy thay đổi đến chóng mặt như vậy. Nhưng cô ấy chỉ nói với tôi vài câu
nhẹ nhàng: “Ở
Pháp 3 năm tớ mới hiểu ra một đạo lý là: Kỳ thực con người không cần quá nhiều
vật chất”.
Thế
là với sự cởi mở chân thành, cô ấy đã kể cho tôi một vài câu
chuyện
Ở
Pháp sẽ không ai coi trọng bạn chỉ vì bạn có những vật phẩm đắt tiền, cũng chẳng
ai nhìn bạn bằng ánh mắt khác nếu bạn coi nhẹ vật chất. Bạn là quý tộc, con ông
cháu cha truyền đời hay là người dân bình thường nơi thành thị phải chắt bóp mưu
sinh, thì tất cả những điều này đều đã được viết lên khuôn mặt của bạn. Những
đặc tính ấy đã hòa vào từng hành động, cử chỉ của bạn. Vậy nên không cần quá
nhiều vật phẩm để tô điểm cho mình.
Hơn
nữa thái độ của người Pháp đối với vật chất lại càng khách quan. Bởi theo họ,
khi thoát khỏi vầng hào quang và sự so sánh, vật chất sẽ trở về đúng bản chất
của nó, chỉ là người phục vụ cho cuộc sống của chúng ta, đồng thời giúp chúng ta
sống tốt hơn mà thôi.
Trong
những gia đình người Pháp, có thể họ sẽ có một bộ đồ ăn đắt tiền. Họ ăn cơm rất
tinh tế, đó là cách họ tôn trọng và tận hưởng cuộc sống. Nhưng rất có thể họ
không có một chiếc xe sang trọng. Vì ở Pháp hệ thống tàu điện ngầm vô cùng thuận
tiện, có thể thỏa mãn bất kỳ nhu cầu đi lại nào.
Chúng
ta đã sớm quen với việc tự hào về một vài thứ mà mình có được: “Tôi
có một chiếc đồng hồ hàng hiệu. Tôi có một viên kim cương 3 carat. Tôi có máy
tính Apple. Tôi có cặp kính hàng hiệu. Tôi có hai chiếc xe. Tôi có 3 căn
nhà…”. Tất cả đều như cuộc chạy maratong không ngừng nghỉ. Khi ấy vật chất
lại trở thành thước đo duy nhất. Tất cả mọi người đều bị sa vào cạm bẫy đó và
bán mạng cho nó.
Người
Pháp cũng rất giàu có. Nhưng thứ mà họ có không giống với chúng ta. Họ có những
giây phút thảnh thơi ngắn ngủi, một ly cà phê, một chiếc ghế sau ánh chiều tà.
Họ có những bộ trang phục chất lượng đẹp, nhưng không cần quá nhiều, chỉ cần đủ
mặc mà thôi. Họ có thư viện Shakespeare, biến văn hóa trở thành một niềm vui bất
tận. Họ có những thói quen sinh hoạt tốt, biết thưởng thức một
chút đồ điểm tâm, hay nếm thử một chút rượu vang…
Người Pháp và những thói quen sinh hoạt tốt, biết thưởng thức một chút đồ điểm tâm, hay nếm thử một chút rượu vang.
Khi
giá trị quan về bản thân thiếu hụt thì vật chất mới trở thành thước đo duy
nhất
Điều
này cũng có liên quan tới sự tu dưỡng, và cả khả năng sống tự lập của mỗi người.
Ở Pháp, mỗi người đều có thể theo đuổi khát vọng trong trái tim mình, sống cuộc
sống mà mình muốn. Dù muốn trở thành thương nhân tiền nhiều vô kể hay muốn trở
thành bác nông dân sống những tháng ngày thanh bình, thì cũng đều là một sự theo
đuổi như nhau mà thôi.
Tôi
đã nhìn thấy một cô gái người Pháp, đi du lịch một mình khắp nơi chỉ bởi vì cô
ấy thích văn hóa phương Đông. Một cô gái trẻ 21 tuổi đã tận dụng thời gian rảnh
rỗi sau giờ học của mình để kiếm tiền và đi du lịch qua mười mấy quốc gia. Tương
lai, giấc mơ của cô là được tới châu Á làm việc, làm một sứ giả giao lưu văn hóa
giữa phương Đông và phương Tây.
Từ
bỏ cuộc sống ở Pháp, cô đã tới một đất nước khác để bắt đầu lại từ đầu. Đối với
nhiều người thì đây quả là một sự lựa chọn liều lĩnh chẳng khôn ngoan chút nào.
Nhưng ở nước ngoài lại là chuyện quá đỗi bình thường. Bởi vì đối với họ, sự truy
cầu về mục tiêu sống vẫn quan trọng hơn vật chất rất nhiều.
Vậy
nên người Pháp sẽ theo đuổi những cuộc sống muôn hình muôn vẻ khác nhau. Điều
này không liên quan tới việc bạn có bao nhiêu căn nhà, cũng chẳng liên quan tới
việc bạn có bao nhiêu bộ cánh thời trang. Họ chỉ quan tâm xem bạn sống như thế
nào.
Trong
xã hội ngày nay, có thể dễ dàng nhận thấy đa số những cô gái 21 tuổi đều đang
tiêu tiền của cha mẹ để mua rất nhiều bộ đồ thời thượng. Sau đó sẽ tranh nhau gả
cho các công tử của đại gia. Họ chỉ mơ sẽ kiếm được thật nhiều tiền để mua thật
nhiều quần áo, trang sức. Họ tưởng rằng nguồn vật chất bất tận ấy có thể lấp đầy
cuộc sống của mình.
Khi
giá trị quan thiếu hụt, thì vật phẩm sẽ trở thành thước đo duy nhất. Một khi con
người tìm thấy cảm giác về giá trị của bản thân, mới phát hiện ra rằng kỳ thực
con người không cần quá nhiều vật chất.
Cũng
giống như cô bạn Mai Anh của tôi từng mang đầy hơi thở vật chất. Vậy mà sau 3
năm từ Pháp trở về, lắc mình một cái cô đã trở thành một người có tâm hồn thoáng
đãng. Cô dọn sạch những thỏi son bày la liệt trên bàn trang điểm, tặng hết hơn
100 lọ nước hoa mà mình yêu thích. Cô chỉ chừa lại một khoảng không rộng lớn cho
trái tim mình.
Sau
đó, một người luôn khoác trên mình những thứ hoa lệ, những hàng hiệu quốc tế như
cô lại đổi ngành làm một nhà thiết kế. Mặc dù lương chỉ bằng một nửa người khác,
nhưng lại là con đường mà cô ấy hằng mơ ước.
Trải
nghiệm ở nước ngoài đã khiến cô thay đổi giá trị quan của mình, khiến cô thuận
theo tiếng nói từ trái tim mình. Có thể thấy rằng, con người không cần quá nhiều
vật chất mà cần thỏa mãn những truy cầu trong nội tâm của chính
mình.
Giá
trị của cuộc sống nằm ở những trải nghiệm của bản thân mỗi người, chứ không phải
là vật phẩm mà họ có được trong tay.
Đồ dùng của họ ít nhưng chất lượng và tinh tế.
Dù
cho ở giữa thủ đô Paris hoa lệ, hàng ngày đều có vô vàn mốt quần áo và hàng hóa
ra mắt, thì những con người nơi đây cũng không chìm đắm trong việc mua mua bán
bán cả ngày mà quên mất ý nghĩa của cuộc sống.
Bởi
họ đều biết rằng, thứ quan trọng hơn những bộ trang phục, chính là người mặc
trang phục ấy. Thứ quan trọng hơn vật phẩm, chính là người tận dụng những vật
phẩm đó để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
Người
Pháp chỉ cần 10 bộ quần áo, thực ra chính là sự tôn trọng cuộc sống. Bởi vì nhu
cầu về vật chất dành cho cuộc sống của họ không nhiều. Vậy nên đồ dùng của họ ít
nhưng chất lượng và tinh tế. Và bởi họ thấu hiểu rằng, giá trị của cuộc sống nằm
ở những trải nghiệm của bản thân mỗi người, chứ không phải là vật phẩm mà họ có
được trong tay.
Theo aboluowang


06:00
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét