
Đã nghe chính một
vị nguyên là Đại Đức nói, nhà thơ Bùi Giáng bảo ông hãy đọc Tin Mừng, vì trong
các vị Giáo Chủ, chỉ thấy ông Giêsu là rất yêu quý trẻ
thơ.
Nói
đến trẻ thơ là lòng xanh ngát. Vì trẻ thơ là giản dị hồn
nhiên. Chẳng kiến thức, chẳng lý luận, chẳng tính toán, trẻ thơ là cả một khối
nội lực khiến trẻ sống bừng bừng, chẳng cần biết đúng sai hay dở. Trẻ thơ chỉ có
nội lực mà chưa có ý thức.
Nói đến trẻ thơ là
nói đến những con người bé nhỏ thấp kém. Họ chẳng có gì để khẳng định mình, và
cũng chẳng quan tâm đến việc khẳng hay chẳng khẳng. Họ ở dưới đáy cùng. Họ chưa
biết đến bản ngã, cái tôi.
Nói đến trẻ thơ
còn là nói đến kẻ chẳng trưởng thành, kém nhân cách, chỉ líu ríu bấu chặt vào
váy mẹ, tin tưởng an tâm nép mình vào lòng mẹ. Thế giới của trẻ thơ là lòng mẹ.
Sức sống và hạnh phúc của trẻ thơ là rúc vào lòng mẹ.

Vậy mà, Thầy Giêsu
bảo: "Nước Trời thuộc về những kẻ giống như trẻ thơ". Ủa ! Cả một Giáo Hội uy
nghi long trọng, nhưng khi Giáo Hội càng tiến gần hơn đến Nước Trời, nào Giáo
Hoàng, Giám Mục, Linh Mục, Tiến Sĩ, ông Trùm, bà Quản, Giáo Quan, Giáo Dân, đều
trở thành trẻ thơ hết. Cứ nghĩ đến Giáo Hội như một đoàn trẻ con đùa vui rúc
rích hoặc la hét chơi giỡn nhảy nhót tưng bừng mà buồn cười ! Thầy Giêsu hay gọi
các môn đệ là "những người bé mọn".
Tâm con đỏ ! Tâm
anh nhi ! Bây giờ mà lên kế hoạch, tạo chương trình, để gắng cài số de, lùi,
lùi, lùi trở về với tâm anh nhi, thì lại trở nên người lớn quá mất rồi. Thôi thì
buông, buông hết, buông luôn cả tính toán, kế hoạch, linh đạo, tu đức, pháp
môn.
Buông ý thức. Mà
phó trao, mà tín thác, mà cậy trông. Buông vào Nguồn Thánh Ý và cũng là Nguồn
Năng Lượng tràn đầy trời đất, đang thúc đẩy, hướng dẫn, soi sáng trong mình. Sám
hối đích thật cũng chỉ là Buông và Phó Thác.
Lm. ĐẶNG CHÍ SAN, Dòng Đa Minh


00:21
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét