Hơn
bốn thập niên trước, từ một làng chài hoang sơ chẳng có mấy ngư
dân sinh sống, Mexico đã đưa Cancun trở thành một điểm du lịch nổi
tiếng không chỉ của khu vực Bắc Mỹ và vùng Caribbean, mà còn thu hút du khách từ
khắp thế giới. Hồi năm trước, chỉ riêng Cancun đã đón hơn năm triệu du khách,
con số kỷ lục mà Cancun đã đạt được từ khi trở thành điểm nghỉ mát quen thuộc
của thế giới. Cancun có gì trội bật hơn những vùng biển đẹp một thời Vũng Tàu,
Nha Trang, Đà Nẵng… của Việt Nam để thu hút được đông đảo du khách đến vậy? Nếu
không phải là một sự đầu tư cùng chiến lược phát triển và điều hành kỹ nghệ du
lịch hữu hiệu và chuyên nghiệp khó bì của đất nước
này.
Theo
Tổ Chức Du Lịch Thế Giới, bất chấp những sự gia tăng và cảnh báo về tội phạm,
băng đảng ma túy đang đối diện, Mexico trong năm qua đã đón khoảng 35 triệu du
khách đến với quốc gia này, cũng con số kỷ lục mà đất nước 130 triệu dân nằm ở
giữa mỏm cuối biên giới Tây Nam của Mỹ với các nước vùng Trung Mỹ, đã đạt được
cho đến nay. Nhưng quan trọng hơn là 94 % du khách đến đây cho biết họ hài lòng
về chuyến du ngoạn của mình và sẽ còn quay lại đất nước này khi có dịp, phần lớn
là những khu du lịch ven biển như Cancun, Cozumel, Los Cabos hay Puerto
Vallarta, giúp cho khoảng 10 triệu người dân Mexico có công ăn việc làm ổn định
trong kỹ nghệ du lịch liên tục phát triển từ nhiều năm qua. Quả là con số đáng
kể, khi tính ra, nó cao gấp bốn lần số du khách đến với Việt Nam, nơi mà khách
Trung Quốc và Châu Á chiếm đa số và hầu hết du khách phương Tây một lần “tò mò”
đến đây đã chẳng mang ý định quay lại. Trên ấn bản điện tử viết bằng Anh ngữ,
báo Thanh Niên trong nước đưa số liệu rằng chỉ 6% du khách đã quay lại Việt Nam
lần thứ hai như vậy. Lý do gì ắt nhiều người cũng dễ dàng trả lời, nên việc đưa
ra những con số ở đây để bạn có thể dễ dàng hình dung rõ hơn về chiến lược cùng
cung cách quản trị và điều hành một kỹ nghệ có tầm mức quốc gia ra sao, hơn là
để so sánh. Vì nếu so sánh thì những bãi biển Việt Nam có lẽ chẳng thua kém gì,
nếu không ngoa rằng, chúng có thể đẹp hơn cả các vùng biển Mexico. Chỉ tiếc rằng
bị thiếu những đầu óc để tận dụng và phát triển thiên nhiên sẵn có này. Không
chỉ riêng trong kỹ nghệ du lịch. Nên thôi vậy, chúng ta hãy tìm những chuyện
khác vui hơn vậy.

Khu du lịch ven biển như
Cancun – photo Baohuan
Thật ra với riêng tôi thì
Cancun chẳng phải là một thành phố du lịch độc đáo hay có nhiều điều mới lạ gì
để cần khám phá mà phải quay lại nhiều lần. Ðơn giản là Cancun chỉ cách tiểu
bang tôi ngụ chỉ đôi ba giờ bay nên cũng như nhiều người khác, cứ một đôi năm
tôi lại bay sang đây trong những dịp Hè muốn có chuyến nghỉ ngơi, tắm biển cùng
gia đình hay với bạn bè. Người thân, bạn bè từ Việt Nam sang du lịch, đã có visa
vào Mỹ thì nếu muốn, cứ mua vé bay sang Cancun, chẳng cần thêm thủ tục hay giấy
tờ gì khác. Vậy là tôi đến với Cancun còn nhiều hơn bất cứ thành phố Mỹ nào mình
đã từng nhiều lần đi qua. Ðể làm hay không làm cũng chừng ấy chuyện. Như tắm
biển, đùa giỡn với các con hay nằm dưới những hàng dừa nghe sóng vỗ lao xao. Rồi
vào những nhà hàng buffet, cầm dĩa qua lại, dáng vẻ cứ như một … “triết gia” mà
thật ra trong lòng đang phân vân, nghĩ ngợi để chọn một món ăn nào đó. Và ước gì
mình biến thành một anh chàng Mễ thứ thiệt để thấy món gì cũng ngon. Bởi vì
chúng nhiều quá. Quá nhiều. Không thích hợp cho một nửa tâm hồn ăn uống của tôi,
chỉ thích uống hơn ăn. Nên tôi thích những đêm khuya ngồi cùng dăm người bạn,
nói cười và uống dăm ly tequila đốt cháy những suy tư thường nhật. Cao hứng hơn
nữa thì lắc lư cùng những vũ điệu La-Tinh cháy bỏng của những nàng vũ công xinh
đẹp và bốc lửa chẳng kém tequila. Mà quên, nếu bạn chưa biết đến tequila thì
thật ra nó chỉ là thứ “nước… mát” của người Mexico, làm bằng rễ cây và chưng cất
thế nào đó mà biến thành… nước mắt (quê hương), kiểu “rượu đế” của Mễ. Sách vở
ghi lại rằng tequila cũng có “nguồn cội”, lịch sử như ai. Sau khi Columbus tìm
ra Châu Mỹ, những người Tây Ban Nha bắt đầu đổ sang những vùng đất này. Khi rượu
mang theo hết nên họ uống thử thức uống lên men của thổ dân và thấy nó cũng làm
họ say như brandy. Thế là qua cách chưng cất và pha chế kiểu phương Tây, tequila
ra đời, trở thành thứ rượu chưng cất đầu tiên của vùng Bắc Mỹ. “Mas tequila, por
favor”- cho thêm vài ly tequila nữa nghen. Làm thử (và làm thêm) một ly đi bạn.
Giữa cái sóng biển rì rào và những ngọn đuốc bập bùng này, không uống dăm ly cho
biết quả cũng phí. Vả lại, nó cũng đã được tính tiền vào chuyến nghỉ mát rồi và
đường về… phòng ngủ chẳng có cảnh sát nào cho “ticket”. Chỉ vài ly tequila và
dăm câu chuyện ngẫu hứng, bất chợt đưa đẩy như thế, đã đủ một cuộc vui với anh
em, bạn bè. Ðể lặp lại mỗi lần đến với
Cancun.
Nếu bạn lần đầu đến với
Cancun và chẳng mê tequila thì chẳng sao cả, còn khối điều nếu muốn những thứ
khác hơn việc vào ra khu nghỉ mát của mình. Hãy thử đến cùng tàn tích Maya, nền
văn minh hàng ngàn năm của người Maya để thăm cho biết một văn hóa, kiến trúc
của người xưa ra sao. Hay bạn có thể dạo quanh phố thị xem đời sống thường nhật
của người dân bản địa, ghé những xe hàng rong bên đường mua dăm ký chôm chôm lột
vỏ bỏ miệng ngồm ngoàm hay bưng trái dừa tươi uống giữa đường phố một cách hồn
nhiên bởi chẳng ai buồn để ý. Muốn lặn xem cá, đu dù, chèo kayak hay lướt sóng
nếu sức lực còn cho phép thì hãy ra khơi, xuống tàu. Bằng không, đem theo dăm
cuốn sách, nằm đọc dưới bóng dừa hay trong nắng ấm, như vô số du khách khác bạn
có thể bắt gặp tại đây. Hồi tuần trước, Bill Gates đưa lên trang Facebook của
mình tấm hình ông đang ngồi đọc sách bên bờ biển và viết rằng, sự mong đợi cùng
thú vui mỗi dịp Hè của ông chỉ có vậy. Ha! Ắt sẽ có người lại bảo, đọc sách thế
cần gì ra biển, cần gì sang đến Cancun. Ðừng hỏi tôi, hãy hỏi Bill Gates và
những du khách phương Tây này. Họ suy nghĩ và tận hưởng đời sống khác với chúng
ta đó. Khác nhiều.

Ngắm những vũ công bốc
lửa- photo Baohuan
Hoặc giả khác hơn, biết
đâu bạn có thêm dăm điều thú vị nho nhỏ nào đó, tùy theo sở thích của mình hay
tình cờ bắt gặp trong một chuyến đi xa. Như vài anh bạn đam mê nhiếp ảnh của
tôi, họ vẫn thích thức dậy thật sớm để đi săn bình minh. Họa sĩ Bảo Huân bảo
tôi, “cơn mưa sớm nay trên biển đẹp tuyệt vời ông ạ”. Tôi không biết cái đẹp
“tuyệt vời” đến đâu bởi kẻ thức khuya mấy khi chiêm ngưỡng được bình minh. Nhưng
tôi tin là đẹp vì hầu hết những anh bạn mê chụp ảnh của tôi vẫn thường thức dậy
thật sớm để đi săn cái đẹp của bình minh. Hay là thi sĩ, biết đâu bạn sẽ ghi lại
được những cảm xúc của mình từ một điều nho nhỏ nào đó. Về lại nhà, nhà thơ
Nguyễn Xuân Thiệp gởi cho chúng tôi bài thơ “Trở lại Cancun” ông ghi nhanh ở
đây. “Theo cánh chim. chao nghiêng/ tôi trở lại cancun/ và nhìn thấy lại/
những cây phượng đỏ/ và trúc đào / và bông trang / tôi cũng gặp. những cây bàng
/ sống lại. ấu thời. ở vương phủ. cùng thỏ đi nhặt lá bàng rơi. về để mẹ đun bếp
/ xa rồi / nửa thế kỷ / ôi những bóng hình / không chết / chiều nay / hồn tôi là
một cành phượng. cháy đỏ / của mùa hè xưa”. Cây phượng đỏ, chiếc lá bàng… có
mãnh lực ghê gớm, chúng đưa hồn người thi sĩ lùi về cả nửa thế kỷ. Với mẹ. Ðọc
mà cảm động. Bài thơ hay, một phần thì riêng tôi đọc cái gì về mẹ, có mẹ trong
đó cũng thấy hay.

Dù
không làm thơ nhưng tôi hơn thi sĩ vì còn bắt gặp được thêm những cây trứng cá
tại Cancun trước ngày về. Quả thật, sang Cancun nhiều lần mà chỉ lần này tôi
mới vô tình bắt gặp những cây trứng cá nằm ven con đường trong khu nghỉ mát.
Buổi trưa trước ngày về, tôi dắt các con và rủ thêm NH theo ra hái mấy trái
trứng cá mọng đỏ ăn. “Ăn thử đi con, nó là tuổi thơ của ba đó”. Tất nhiên tôi
không nói những câu dễ bị cho là “cải lương” như vậy, dù trong lòng cũng muốn
cho các con ăn thử trái trứng cá của thời học trò của tôi hay NH. Và có thể của
bạn. Ăn để nghe chút ngòn ngọt về tuổi thơ đã đi qua chứ chẳng vì thèm chút
đường đã quá dư trong máu của mình.

Thăm dân cho biết sự tình-
photo hoangdinhnam
Thôi tạm biệt Cancun, tạm
biệt những cây phượng đỏ, lá bàng, hàng bông trang và cây trứng cá ven đường.
Tôi chẳng có chút lưu luyến nào cả. Bởi biết chắc mình sẽ còn quay lại. Và lặp
lại những điều đã làm. Hoặc không làm. Mà cũng có thể là mang theo một cuốn tập
trắng để ghi chép dăm điều gì đó giữa tiếng sóng biển. Rồi xếp thành những chiếc
thuyền giấy, thả xuống biển. Cho chúng trôi xa. Trôi thật xa. Về một miền lãng
du, phiêu hốt nào đó.
Yên
Thảo


08:50
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét