Tôi vừa chuyển đến nơi ở mới, cứ
gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi lại bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở
lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu.
Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn
tiếng đóng cửa và tiếng giày khua vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi.
Mẹ tôi khuyên: “Thôi con à,
chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng
xóm”.
Tôi đem chuyện ra than thở với
mấy người trong xóm. Có người khuyên: “Bà và chị cố
gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu
đâu…”
Rồi người ấy nói tiếp: “Nửa năm
trước, người cha bị tai nạn xe mới qua đời; còn người mẹ hiện đang bị ung thư
giai đoạn cuối, nằm liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của
người con về khuya. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm
!”
Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16
tuổi. Tôi tự nhủ: “Trẻ người non
dạ, cố chịu đựng thôi”.
Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn
tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở. Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin
lỗi: “Dì
thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn…”
Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu
thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách
thức. Mẹ tôi an ủi: “Ráng đi con,
có lẽ nó quen rồi ! Từ từ mới sửa được…”
Rồi khoảng một tháng sau, đúng
như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất !
Tôi nằm trên giường nín thở lắng
tai nghe, tiếng khép cửa thật khẽ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi nói với
mẹ: “Mẹ
nói đúng thật !”
Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy
hai mắt mẹ tôi ngấn lệ. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: “Mẹ thằng bé
trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy
bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn
không qua khỏi…"
Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp
thời gian viếng xác người phụ nữ ấy. Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và
nói: “Thưa dì !
Nhiều lần cháu làm dì mất ngủ, cháu xin dì tha lỗi”. Rồi cậu nói trong tiếng
nấc: “Mẹ
cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu phải đóng cửa thật
mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ. Nay mẹ cháu không còn nữa,
dì ạ…”
Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm
thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào
ra…
Tôi thấy mình quả là vô tâm,
thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác. Cảm thông là tối cần trong các mối
quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên
đời.
KHUYẾT DANH


06:00
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét