
Đây
không phải là chuyện tình lâm ly, ướt át, mặc dù câu chuyện có thật và cảm động.
Cô gái đã trao trọn trái tim mình cho chàng trai cho dù hai người không hề quen
biết nhau.
Cô
gái tên Abbey Conner, 20 tuổi. Chàng trai tên Loumonth Jack, 21 tuổi. Abbey đã
từ biệt thế gian này để đi về một thế giới khác, thế nhưng trái tim cô mãi mãi
thuộc về chàng trai, và chàng sẽ chẳng bao giờ quên được nàng suốt phần đời còn
lại.
Câu
chuyện từng được Bill Conner, ông bố của cô gái, kể lại nhiều lần cho nhiều
người, những ai từng đọc thấy hàng chữ “Abbey’s Ride for Life” trên tấm biển gắn
đàng sau chiếc xe đạp Trek của ông.
Ông
Conner có hai người con, Abbey và anh trai cô là Austin, 23 tuổi. Trong chuyến
vacation hơn 5 tháng trước đây, cả hai được tìm thấy nằm bất tỉnh, úp mặt sâu
xuống nước trong hồ bơi của một khách sạn ở Cancun, Mexico. Người ta chỉ cứu
được Austin, riêng Abbey bị tổn thương não nghiêm trọng. Cô được chuyển tới bệnh
viện Broward Health Medical Center ở Fort Lauderdale, Florida. Tại đây, sau
những cố gắng một cách tuyệt vọng, các bác sĩ tuyên bố cô đã chết não và đi tới
quyết định giải phẫu để lấy nội tạng và các mô sinh học mà cô tự nguyện hiến
tặng năm 16 tuổi khi cô mới thi lấy bằng lái xe
Cũng
trong ngày ông Conner choáng váng nhận được thông báo về quyết định này, cách đó
670 miles đường chim bay, tại Lafayette, Louisiana, bố mẹ của một thanh niên da
màu cũng được các bác sĩ ngậm ngùi thông báo về số phận không may của con trai
mình. Jack đang nằm chờ chết trên giường bệnh vì chứng suy tim trầm trọng sau
hai lần trụy tim. Sự sống chỉ còn đếm được từng ngày trên những đầu ngón tay,
ngoại trừ phép lạ.
Và
“phép lạ” đến với anh thật. Trái tim còn tươi rói của Abbey được cấy ghép kịp
thời vào trong buồng ngực của Jack. Anh như được tái sinh.
Một
người chết đi cho một người được sống. Trái tim Abbey dọn về nơi cư ngụ mới.
Không chỉ trái tim thôi, cô hiến tặng đến bốn nội tạng, giúp cho bốn người trong
độ tuổi từ 20 – 60 giành lại được sự sống trong cuộc chiến đấu với tử thần. Cô
còn tặng cả đôi mắt đẹp của mình cho người khiếm thị ngắm nhìn được cuộc sống
tươi đẹp muôn màu muôn vẻ.
Trái
tim còn đập nghĩa là vẫn còn sự sống. Ông Conner tin chắc như vậy. Abbey, con
gái ông, vẫn đang sống ở một nơi nào đó. Bằng mọi giá, ông phải tìm gặp đứa con
yêu của mình.
Ông
muốn rời khỏi nhà, tìm đến một nơi nào đó thật xa xôi để mong làm nhẹ bớt nỗi
buồn phiền đè nặng trong lòng. Hơn thế nữa, ông còn muốn làm điều gì đó để tôn
vinh cuộc sống ngắn ngủi và cao đẹp của con mình.
“Tôi
muốn làm cách nào để mọi người nhận thức được ý nghĩa, sự cần thiết, tầm quan
trọng và lòng nhân ái của việc hiến tặng nội tạng mình khi lìa đời.” Conner chia
sẻ điều này với những người thân và nảy ra ý tưởng: với chiếc xe đạp Trek của
mình, ông sẽ thực hiện chuyến đi suốt chiều dọc nước Mỹ, từ Madison, Wisconsin,
quê nhà ông, đến tận Ft. Lauderdale, Florida, nơi ông nhìn mặt con gái mình lần
cuối để quảng bá, vận động mọi người hưởng ứng việc làm tốt đẹp này.
“Tại
sao không?” Conner nói. “Có gì ghê gớm lắm đâu, và chẳng thấm thía gì so với
nghĩa cử của con gái tôi. Tôi thực sự mong muốn ngày càng có thêm nhiều người
tham gia vào việc hiến tặng nội tạng như Abbey đã làm.”
Với
ý chí mạnh mẽ và tình yêu không bờ bến của ông bố, Conner quyết định thực hiện
cho bằng được việc này. Một mình một ngựa (sắt), ông lên đường ngày 22 tháng
Năm, ngay sau ngày dự lễ ra trường của Austin, con trai ông, tại University of
Wisconsin-Milwaukee.
“Tôi
tin rằng Abbey cũng muốn tôi làm điều ấy,” ông nói.

Tình
không biên giới
Khi
Jack được Louisiana Organ Procurement Agency thông báo về cuộc hành trình
“Abbey’s Ride for Life” của ông Conner, anh tìm cách liên lạc với ông và nói
rằng gia đình anh rất vui mừng được đón tiếp ông trong chuyến đi miệt mài ấy.
Sau
bốn tuần lễ rong ruổi, vượt 1.400 dặm đường, ông Conner đã gặp được Jack tại
Baton Rouge Louisiana vào đúng ngày Chủ Nhật Father’s Day. Trước mắt ông là
chàng thanh niên da màu, vóc dáng thư sinh, tóc tai cắt ngắn, quần áo chỉnh tề.
Trông Jack có vẻ hiền lành, dễ mến và ông có cảm giác thật gần gũi như từng quen
biết nhau tự bao giờ.
Cả
hai như bị hút vào nhau trong cái ôm dài đến hơn một phút. Nước mắt họ ứa
ra.
Jack
lần lượt giới thiệu gia đình mình, ông bà, bố mẹ, anh chị em, những đứa cháu…
Hai ông bố, da trắng và da màu, ôm chặt lấy nhau, rưng rưng dòng lệ.
Da
màu, thì đã sao! Ngay lúc này đây, ông Conner và mọi người ở quanh ông không ai
nghĩ tới chuyện da trắng, da vàng, da đen, da nâu. Hơn lúc nào hết, chuyện màu
da, màu tóc, màu mắt… hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì. Điều thực sự có ý nghĩa là,
trái tim Abbey trong lồng ngực Jack đã mang hai gia đình xa lạ lại gần với
nhau.
Đấy
không phải là tính cách của Abbey đó sao? Conner còn nhớ, cô bé từng kể ông nghe
một cảnh trong cuốn phim mà cô xem đến hai lần, “To Sir, with Love”. Ông thầy
giáo bị đứt tay và cô nữ sinh tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy máu của ông thầy da
đen cũng màu đỏ tươi giống như máu cô vậy.”
Trái
tim Abbey và hình hài Jack cũng thế thôi, cũng cùng chung dòng máu.
“Happy
Father’s Day!” Jack mỉm cười bước đến bên ông, trên tay cầm gói quà.
Conner
đón lấy, mở ra. Một chiếc stethoscope – ống nghe của bác sĩ. Ông thoáng ngạc
nhiên nhưng rồi hiểu ra.
“Cám
ơn cháu. Cái này hay đấy.”
“Với
cái này,” Jack nói, “Bác sẽ nghe rõ tiếng đập của con tim cô ấy.”

Conner
lặng người đi mấy giây. Ông bật ra một tiếng nấc không giấu được, đưa cườm tay
quệt ngấn nước mắt. Jack cởi tung nút áo để lộ vết sẹo dài chạy dọc trước ngực.
Conner gắn ống nghe vào hai tai, áp đầu dây bên kia vào ngực Jack, đúng chỗ trái
tim cậu. Không, trái tim con gái ông. Ông nhắm mắt lại, chăm chú lắng nghe… Lát
sau, ông gỡ ống nghe, lặng im vài giây như cố trấn tĩnh, rồi buột
miệng:
“Well,
it’s working.”
“Oh
yeah, definitely!” Jack đáp.
Không
chỉ nghe rõ nhịp đập đều đều của trái tim, Conner còn nghe được cả tiếng thì
thầm quen thuộc của Abbey, “Bố đến thăm con đấy phải không? Con vẫn ổn mà, Bố
đừng lo cho con. Chỗ này, buồng ngực của Jack đấy, tốt lắm Bố à. Bố con mình vẫn
gần nhau mà, phải không?”
Ông
đã bao lần ôm chặt con mình vào lòng, bao lần nghe hơi thở con, nhịp tim con đập
rộn ràng như thế này. Ông đã bao lần ôm ấp đứa con yêu, từ thuở cô còn bé bỏng,
từ thuở mẹ cô còn sống, và cả những lần hai bố con xa nhau rồi gần nhau như thế
này.
Conner
cúi đầu thật sâu, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt lại muốn ứa ra. “Đúng thế
Abbey,” ông cũng thì thầm. “Bố đến thăm con đây. Bố đến thăm con để xem con đã
‘sống’ như thế nào kể từ ngày xa Bố. Sau cùng thì bố con mình đã gặp được nhau,
phải không, ‘baby girl’ của Bố?”

“Baby
girl”, ông Conner nhớ từng gọi con bé như vậy.
“Cám
ơn cháu,” ông ngước lên, mỉm cười với Jack.
“Thật
là một phép lạ,” Jack nói. “Abbey giống như là bà tiên có phép mầu trong chuyện
cổ tích. Cháu đã chết đi, rồi được sống lại. Cháu mang ơn cô ấy nhưng không có
cách nào để trả ơn.”
“Đừng
nghĩ đến chuyện đền ơn đáp nghĩa,” ông Conner mỉm cười với chàng trai. “Cách trả
ơn tốt nhất là hãy sống tốt. Đơn giản là vậy. Sống như Abbey vậy, giúp đỡ người
khác và mang niềm vui đến cho mọi người.”
“Cháu
hiểu,” Jack nói nhỏ. “Cháu còn phải cám ơn Bác nữa.”
“Bác
phải cám ơn cháu chứ,” Conner lại mỉm cười. “Nhờ có cháu mà Bác được gặp lại
Abbey. Bác thật hạnh phúc.”
Conner
ngắm nhìn chàng trai trạc tuổi con ông. Ông nhìn xuống chiếc ống nghe vẫn cầm
trên tay, món quà đặc biệt Jack tặng cho ông. Trong đời mình, quả là ông chưa
bao giờ nhận được quà tặng Father’s Day nào ý nghĩa hơn thế.
Nhờ
có Jack, ông Conner biết được rằng trái tim con gái ông chưa có phút giây nào
ngừng đập, có điều trái tim ấy đã dọn sang hình hài khác. Abbey đã cho không
trái tim quý giá của mình. Cô đã cho không, không điều kiện, không có bất cứ sự
lựa chọn nào. Dẫu cho hình hài ấy, da dẻ kia có như thế nào thì trái tim cô vẫn
rộn ràng những nhịp đập yêu thương.
Tình
yêu cô gửi vào trái tim là tình không biên giới.
*

Một
mình một ngựa
Abbey
lìa xa bố khi tuổi cô vừa tròn đôi mươi, tuổi tươi đẹp nhất của một đời người.
Trái tim cô đang tràn đầy nhựa sống, tràn đầy ước mơ. Cô khao khát sống và thiết
tha yêu đời. Cô theo đuổi ngành học Public Relations tại trường University of
Wisconsin-Whitewater với ước mong có cơ hội mở rộng giao tiếp với nhiều người và
cũng giúp được nhiều người.
Với
Conner, con gái ông vẫn đang sống; hơn thế nữa, cô thực hiện được điều ước muốn
là làm đẹp cho cuộc sống. Còn gì hơn thế nữa.
Với
Jack, anh bắt đầu lại cuộc sống. Anh yêu cuộc sống hơn bao giờ. Jack sẽ trở lại
trường học, sẽ nối lại những giấc mơ còn dở dang vì phải bỏ dở chuyện học hành.
Anh sẽ đi tiếp con đường Abbey đã đi; hay nói một cách nào đó, anh đi theo tiếng
gọi của con tim nồng ấm đang nằm gọn trong lồng ngực anh.
Chia
tay gia đình Jack, ông Conner lần lượt ôm hôn từng người một trong gia đình anh.
Sau cùng, ông lại ôm chặt lấy Jack, gục đầu lên vai anh, ngỡ như đang ôm ấp đứa
con yêu quý của mình.
Và
rồi Conner lại leo lên lưng chiếc xe đạp, lại tiếp tục lên đường. Ông phải đi
cho hết cuộc hành trình. Lần này, ông có thêm bạn đồng hành là băng ghi âm tiếng
nhịp đập con tim của Abbey mà gia đình Jack gửi tặng ông. Conner như được tiếp
sức, ông cảm thấy sung sức hơn bao giờ.
Conner
dự kiến ngày 10 tháng Bảy tới đây sẽ chạm “mức đến”, Broward Health Medical
Center tại Ft. Lauderdale, Florida, là nơi Abbey đã được các bác sĩ giải phẫu
lấy nội tạng. Nơi đây, ông sẽ thực hiện nốt việc sau cùng là rải tro con mình
xuống lòng biển khơi, như một dấu chấm hết cho cuộc hành trình dài mãi đến 2.600
dặm trường.
Abbey
yêu biển, cô sẽ về lại với thiên đường “biển xanh, cát trắng, nắng vàng” của
Florida.
Trả
lời các phóng viên báo chí về cuộc “hành trình đơn độc” trên lưng con ngựa sắt,
ông Conner nói, “Tôi không hề đơn độc. Lúc nào Abbey cũng ở cạnh tôi. Một khi
bạn làm điều gì có ý nghĩa, bạn sẽ không cảm thấy đơn độc.”
Conner
tin tưởng một cách mạnh mẽ sẽ có nhiều người cùng đồng hành với
ông. Trong lá thư ngỏ gửi cho báo chí kể về cuộc hành trình
“Abbey’s Ride for Life” dọc nước Mỹ nhằm vận động việc ghi danh online để trở
thành người hiến tặng nội tạng, có đoạn ông viết:
“Thật
là ích kỷ khi bạn nhất định chôn theo bạn những gì có thể cứu vớt được mạng sống
con người. Bạn không mất gì cả trong lúc mang được hạnh phúc đến cho những kẻ
xấu số. Vậy tại sao bạn lại từ chối hay ngần ngại? Sớm muộn gì thì bạn và tôi
cũng phải chết mà, làm sao tránh khỏi được. Vậy tại sao không làm cho cái chết
của mình không vô nghĩa và phí phạm?”
“Nếu
bạn muốn để lại một di sản,” ông viết ở một đoạn khác, “không có di sản nào quý
giá hơn là giúp cho người khác được tiếp tục sống, một cuộc sống ý
nghĩa.”
Phần
tôi, rất lấy làm “tâm đắc” đoạn cuối lá thư của ông Conner:
“Bạn
vẫn đến nhà thờ, nhà nguyện để cầu nguyện sau khi chết sẽ được lên thiên đường,
phải không? Vậy tại sao bạn không làm việc đó? Lời nguyện cầu của bạn sẽ sớm
được cứu xét. Hãy trao tặng cho người khác những gì thượng đế đã ban tặng cho
bạn. Đấy là lẽ công bằng. Bạn đâu cần phải mang theo tất cả, một khi thân xác
bạn nhẹ nhàng thì bạn cũng dễ… bay lên tới thiên đường.”
Lê
hữu


08:42
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét